Kẻ Cặn Bã Nuôi Dưỡng Thiên Kim Thật, Cuối Cùng Cô Bé Lại Trở Thành Con Cưng Của M

Chương 6

Chương 6
Cuộc sống của tôi và Lâm Chiêu Dương cứ thế từng ngày trôi qua.
Con bé học rất giỏi, lần lượt thi đỗ vào trường cấp hai rồi trường cấp ba tốt nhất thành phố.
Tôi vui mừng khôn xiết, dẫn con chuyển đến căn nhà thuê gần trường cấp ba.
Biết tiền thuê nhà rất đắt, Lâm Chiêu Dương chủ động xin đi làm gia sư bán thời gian.
Tôi lập tức cuống lên.
“Không được!”
Con bé chớp chớp mắt.
“Sao lại không được ạ?”
Tôi nghẹn cả buổi mới nghĩ ra lý do.
“Con đi dạy thêm sẽ ảnh hưởng đến việc học. Lỡ sau này không đỗ được trường đại học tốt thì sẽ không kiếm được nhiều tiền để nuôi mẹ!”
Lâm Chiêu Dương nghiêm túc gật đầu.
“Có lý.”
Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng rồi lại sợ con bé nghe lọt thật, sau này bỏ học đi làm để nuôi tôi.
Thế nên tôi vội vàng bổ sung:
“Mẹ nuôi con thêm vài năm nữa cũng chẳng sao. Cái này gọi là... đầu tư dài hạn.”
Lâm Chiêu Dương bật cười.
“Cảm ơn mẹ.”
Tôi lấy chiếc cặp sách mới ra.
Tiện tay ném cho con bé.
“Đây, mẹ nhặt được trên đường.”
Lâm Chiêu Dương ôm lấy chiếc cặp.
“Mẹ à, cặp cũ của con vẫn dùng được mà.”
Tôi trừng mắt nhìn nó, vẻ mặt hung dữ.
“Bảo dùng thì cứ dùng, nói nhiều thế làm gì!”
Lâm Chiêu Dương cười híp mắt nhận lấy chiếc cặp.
Trước khi đi học còn ló đầu ra ngoài nói:
“Mẹ, hôm nay con muốn ăn xúc xích tinh bột.”
Tôi xua tay.
“Biết rồi.”
Tối hôm ấy, tôi mang theo mấy cây xúc xích tinh bột đến cổng trường từ sớm, chuẩn bị đón con tan học.
Đúng lúc đó, một chiếc xe sang chỉ nhìn thôi cũng biết đắt đỏ dừng ngay trước cổng trường.
Giữa những ánh mắt kinh ngạc và ngưỡng mộ của các bậc phụ huynh, bốn người lần lượt bước xuống xe.
Cặp vợ chồng đi đầu được chăm chút rất kỹ, toàn thân đeo đầy trang sức lấp lánh, quần áo sang trọng quý phái.
Hai người còn lại có lẽ là anh em.
Cô em gái nắm chặt góc áo của anh trai, vẻ mặt đầy căng thẳng.
Còn cậu anh thì đảo mắt nhìn quanh với vẻ chán ghét, dường như khinh thường phải đứng chung với những người như chúng tôi.
Đúng lúc ấy, hệ thống đã im lặng suốt một thời gian dài đột nhiên xuất hiện.
[Người nhà họ Cố đến đón thiên kim thật rồi.]
Tôi sững người tại chỗ.
Hệ thống từng nói, khi tôi nuôi Lâm Chiêu Dương đến năm mười sáu tuổi, bố mẹ ruột của con bé sẽ đến đón nó về.
Chỉ là...
Tôi không ngờ ngày ấy lại đến đột ngột như vậy.
Theo bản năng, tôi định bước lên.
Nhưng rồi cúi đầu nhìn lại bộ dạng của mình.
Đôi dép tông lê xệch, chiếc áo thun ba mươi tệ trên người, mái tóc buộc qua loa sau gáy, trên tay còn cầm hai cây xúc xích tinh bột.
So với gia đình của Lâm Chiêu Dương, tôi đúng là khác biệt một trời một vực.
Tôi mím môi, cuối cùng vẫn không nhúc nhích.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất