Chương 147 Chiết Liễu (7).
Mãi cho đến rất lâu về sau, khi nhớ đến Liễu nhi, trong lòng Đỗ Quyên mới hơi có chút ghen ghét nhưng phần nhiều vẫn là cảm kích.
Nữ nhân gia cảnh bần hàn bình thường đều tự lập từ sớm, mẫu thân của Đỗ Quyên cũng không ngoại lệ. Lúc còn rất nhỏ, nàng đã phải tự mình nấu cơm ăn, tự mình giặt y phục. Phụ thân thì buôn bán quanh năm, mỗi tháng khó mà ở nhà vài ngày, lại có những đợt đi xa nhà, thậm chí mấy tháng mới trở về. Những ngày đó ở nhà, Đỗ Quyên hận mình không phải là một đứa con trai, để có thể đánh lại những kẻ hàng xóm có ý định ức hiếp nàng, thà rằng liều đến máu chảy đầu rơi, cũng làm cho bọn họ lần sau không dám coi thường người khác nữa.
Lâu dần, tiểu nha đầu ngốc của Đỗ gia có tiếng không thể động vào. Những cô nương không cùng tuổi gặp nàng sẽ nhìn với vẻ mặt sung bái, nam nhi cùng tuổi thấy nàng cũng muốn trở thành người ngoan ngoãn đấy, còn ngoan ngoãn hơn so với con mèo nuôi trong nhà.
Sau khi biết bằng hữu của phụ thân là Hách Lão Đao, hành vi của nàng càng trở nên hung dữ hơn. Hách Lão Đao là một đao khách sống dựa vào việc bảo tiêu hàng hóacho người ta, vừa gặp Đỗ Quyên đã thấy hợp ý, đã truyền dạy võ nghệ tích lũy suốt đời lại cho nàng. Về mặt võ nghệ, lão được xem là minh sư, về phương diện làm người, lão cũng hồ đồ chẳng kém gì so với phụ thân của Đỗ Quyên là Đỗ Ba Lạt. Hai đại lão gia chỉ không muốn con gái nhỏ chịu oan ức gì, không bị bọn háo sắc trong đầm Cự Lộc làm tổn hại, đối với việc ở độ tuổi của thiếu nữ cần phải giáo dục cái gì ngay chính họ cũng không hiểu, chứ đừng nói là chỉ dạy choĐỗ Quyên bất cứ cái gì.
Truyện "Khai Quốc Công Tặc Chương 147 Chiết Liễu (7)." hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này