Khai Quốc Công Tặc

Chương 169 Đằng Uyên (6).

Chương 169 Đằng Uyên (6).

Với hiểu biết sâu rộng của Ngụy Trưng, y hiểu Nguyễn Tịch đã đem so sánh đại gia tộc như “con giận trong đũng quần”, bài văn cay độc này nghe nhiều nên thuộc. Nhưng bây giờ, y có chút cười không nổi. Nguyên Bảo Tàng nói rất hay, lúc này con rận chỉ để ý có hút được nhiều máu hay không, chứ không lo gì đến cái đũng quần quận Võ Dương có bị rách hay không. “Nhóm con rận” này vẫn còn có chỗ để đi là ngực, nách của Lạc Dương, kinh thành. Chỉ cần thân chủ là Đại Tùy không bị hút khô thì những người đó vô tư. Còn y và Đông chủ của mình Nguyên Bảo Tàng thì phải sinh tồn ở Võ Dương, tự chịu hủy diệt.

Lúc này cả khách và chủ đều mất đi hứng thú nói chuyện. Đứng cạnh cửa sổ lặng lẽ nhìn ra ngoài bóng đêm, không khí ngoài trời không quá nóng, tia chớp liên tục lóe lên trên trời sau đó bầu trời có vẻ đen hơn, đen đến nỗi làm cho con người không thở được, đen đên nỗi làm cho người ta phải tuyệt vọng.

Buồn chán đếm chớp một lúc, Nguyên Bảo Tàng thở dài hỏi:

- Huyền Thành, có phải ông cảm thấy Quận thủ Nguyên mỗ này hèn nhát hay không?

Truyện "Khai Quốc Công Tặc Chương 169 Đằng Uyên (6)." hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất