Chương 172 Đằng Uyên (9).
Tuy hai huynh đệ bằng bất cứ giá nào cũng phải gây chuyện với Quận thủ quận Thanh Hà Dương Tích Thiện, Trình Danh Chấn lại không thực sự định bỏ hết vốn liếng vào đó. Hơn ba ngàn huynh đệ trong tay là hi vọng sống sót qua thời loạn của hắn, nếu các huynh đệ đều liều mạng hết, không cần quan phủ đến kiếm hắn, một số người trong nội bộ đầm Cự Lạc sẽ tự tìm đầu hắn để tính sổ. Con sói đầu đàn cường tráng nhất trong bầy sói luôn có thể ăn nhiều thịt nhất, để càng cường tráng hơn. Người sống trong thời loạn cũng vậy, chỉ cần đảm bảo mình lớn mạnh, mới có thể đảm bảo được an toàn cho mình. Người khác có nói gì cũng vô dụng, tín nhiệm của Trương Kim Xưng rồi cũng có lúc phung phí hết, cũng có một ngày vây cánh của cha con Đỗ thị cũng không chiếu cố mãi được. Hơn nữa thân là đàn ông, Trình Danh Chấn thực sự không đủ dũng khí núp bóng nhạc phụ và thê tử mà sống. Ở một góc độ nào đó mà nói thì, hắn càng bức thiết phải lập công danh hơn Vương Nhị Mao, càng cần thông qua một trận chiến ra hồn để chứng minh bản thân.
Ngoài chuyện đó ra, việc hắn chủ động tìm tới Dương Bạch Mao còn có một nguyên nhân vô cùng quan trọng khác. Đó chính là dã tâm xưng vương của Đại Đương Gia Trương Kim Xưng đã không thể ngăn chặn được nữa. Một khi đầm Cự Lọc đã dựng lên vương kì, sẽ trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của Tổng Biều Bả Tử Cao Sĩ Đạt ở lục lâm Hà Bắc, còn toàn bộ sự chú ý của quan phủ cũng sẽ chuyển từ lục lâm đồng đạo khác sang đầm Cự Lộc. Nếu đến khi đó quần hào Cự Lộc vẫn không có sức chiến đấu thì bị diệt chỉ là chuyện sớm tối.
Tự hỏi không có cách nào ngăn chặn chuyện Trương Kim Xưng tự lập làm Vương, Trình Danh Chấn đành phải nghĩ hết mọi cách tăng cường thực lực của mình, để khi Dương Nghĩa Thần dẫn phủ binh ập đến, các huynh đệ ít nhất cũng có thể chặn kẻ đó lại chốc lát, không đến nỗi thua quá khó coi. Yếu tố quyết định sức chiến đấu đến từ các phương diện, việc khổ luyện ngày thường, kinh nghiệm chiến đấu của đám sĩ tốt, còn có cả trình độ chỉ huy của người thủ lĩnh, đều có thể ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng của một trận chiến. Những thứ trên, đều có thể nâng cao thông qua thời gian và những cuộc chiến đấu quy mô nhỏ, nhưng trang bị trong tay các huynh đệ, cho dù có cho Trình Danh Chấn bao nhiêu thời gian thì hắn cũng không thể biến ra được. Giáo dài, đao lớn, cung, nỏ những thứ vũ khí sắc bén khi lâm trận cơ bản chẳng biết mua ở đâu được, nếu tự mình tự chế thì, một mặt cần có thợ lành nghề, một mặt cần có hậu cần cung ứng ổn định. Hai yếu tố then chốt đó, đầm Cự Lộc đều không đáp ứng được, mà thủ lĩnh cũng vỏn vẹn có mỗi phác đao, đám lâu la gậy gỗ tay không đi ngăn cản phủ binh quân trận tạo thành được trang bị bởi giáo dài, mạch đao và thiết giáp, trừ phi người cầm đầu là Tôn Vũ chuyển thế, nếu không không có cơ hội thắng như nhau.
Trình Danh Chấn không phải là tướng lĩnh lão luyện gì, cũng không phải là danh tướng gì, hắn thậm chí đến mấy quyển binh pháp cơ bản cũng không có cơ hội đọc hết. Nhưng hắn là người duy nhất trong đầm Cự Lộc từng nhìn thấy trình độ vũ trang và luyện tập của phủ binh đại Tùy, cũng từng thấy mức độ vũ trang và luyện tập của các hảo hán Lục Lâm, trong lòng biết rất rõ sự chênh lệch giữa hai bên. Để bù lấp sự chênh lệch đó một cách nhanh nhất, với điều kiện trước mắt, hắn cũng chỉ có thể trang bị tương đối tốt trước, nhưng chỉ ra tay với quận binh thực lực tương đối yếu kém, cướp binh khí và áo giáp của đối phương để vũ trang cho mình.
Truyện "Khai Quốc Công Tặc Chương 172 Đằng Uyên (9)." hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!