Chương 178 Đằng Uyên (15).
Trải qua hơn mười năm sống khôn chết ngu, đám ngốc trong quan trường Đại Tùy sớm đã bị đào thải sạch sẽ. Giờ phút này kẻ cùng Đoàn Đạt ở lại đóng giữ Đông Đô, còn kẻ nào thông minh tài trí. Nghe Phàn Tử Cái và Đoàn Đạt hễ mở miệng là uy nghiêm hoàng gia, ngậm mồm là phân biệt quận binh với phủ binh, lập tức hiểu ngay ý của hai vị đại nhân. Cả bọn liền thuận theo chiều gió, bàn ra bàn vào, nhanh chóng khiến lão Nạp Ngôn Tô Uy rơi vào thảm cảnh một cây làm chẳng nên non.
- Chuyện quá gấp, chúng ta đáng lẽ ra nên chờ.....
Nguyên lão hai triều Tô Uy biện bạch thêm vài câu nữa, lại phát hiện căn bản chẳng có ai có hứng thú nghe mình nói mấy lời này, thở dài một tiếng, giữ lại nửa câu sau trong lòng, đây cũng là triều Tùy mà ông đã lao tâm khổ tứ nửa đời người, một triều đại từng huy hoàng một thời, khiến cho mỗi thần dân đều lấy đó làm vinh hạnh. Rồi sau đó lại nhanh chóng điêu linh như những cánh hoa quỳnh, bất cứ ai cũng bất lực xoay chuyển càn khôn. Cũng vậy thôi, với lại tùy đi! Ông cười gượng, nhắm mắt lại.mắt không thấy tâm không phiền, dù sao thì mình cũng đủ già rồi, chưa chắc sống được đến ngày Đại Tùy khôi phục lại.
Lại một lần khiến Tô Uy mất mặt trước bao người, Dân Bộ thượng thư Phàn Tử Cái trong lòng vô cùng đắc ý. Nhưng cái đắc ý ấy cũng chẳng kéo dài được bao lâu, rất nhanh, lão lại ảo não phát hiện, nếu dựa theo tiêu chuẩn chọn tướng của mình với Đoàn Đạt đưa ra, võ tướng có thể phái đi Hà Bắc đảm nhiệm trọng trách đánh dẹp bọn giặc cỏ, gần như lật sâu ba thước cũng không kiếm ra!
Truyện "Khai Quốc Công Tặc Chương 178 Đằng Uyên (15)." hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này