Chương 197 Tiết thu (1)
Mùa thu của bắc quốc luôn luôn tới rất nhanh, đến rất đột nhiên, khiến người ta không kịp đề phòng. Thời điểm cuối hạ có lẽ khí trời vẫn còn oi bức như bị hấp, nửa đêm rào rào một trận mưa nhỏ đến sáng sớm ngày thứ hai gió bắc lạnh hiu hiu đã tràn về. Chỉ trong chớp, ngô bắt đầu chín hạt, lá cũng bắt đầu úa vàng, từng hạt từng hạt chuyển sang màu vàng màu đỏ, đỏ đến tím than.
Từ đầu năm cho đến lúc này, trong thành ngoài thành vẫn luôn là một cảnh tượng bận rộn. Các nông phu, tá điền bận rộn thu hoạch mùa màng; phòng thu chi, quản gia và đám hộ viện cũng tinh thần hăng hái bày sổ sách tính toán len lén đổi cái đấu nhỏ trước cửa phòng lương thực thành đấu lớn, chuẩn bị tính thuế thu tô. Nhưng năm nay trời thu có chút đặc biệt, các vùng xung quanh Cự Lộc trạch phía bắc từ Triệu quận, Tín Đô cho đến các quận phía nam như Vũ Dương dân chúng bách tính miễn cưỡng không lên nổi tinh thần, ngay đến cả nông hộ bình thường tự trồng tự thu hoạch cũng không gấp gáp thu hoạch mùa màng, hình như những cây ngô nặng hạt kia căn bản không thuộc về họ.
Không thể trách mọi người được, lương thực trên mặt đất tuy nhiều nhưng sau khi thu hoạch xong quả thực không thu vào trong tay chủ nhân được bao nhiêu! Bên phía triều đình phải giao nộp một phần, bên thổ phỉ cũng phải giao nộp một phần, đám quan lại địa phương sau khi nương tay cũng phải hung hăng vét đi một tầng. Chủ nhân vất cả suốt một năm, có thể giữ lại hạt giống để mùa xuân năm sau gieo trồng tiếp đã muốn cầu thần bái phật rồi. Không giao có được không? Ngươi nói sao? Không giao? Triều đình, thổ phỉ và quan lại địa phương, các vị đại gia đó ngươi có thể chọc vào sao? Chỉ cần một đầu ngón tay của bất kỳ kẻ nào trong số chúng cũng khiến cho lão bách tính rơi đầu rồi, cho dù nghiêm chỉnh giao nộp tô thuế và 'bảo an lương' mỗi ngày còn phải nơm nớp lo sợ nhìn sắc mặt của người ta. Nếu ngày hôm đó các vị đại gia không vui vẻ tìm tới, vậy thì thi thể đầy đất máu chảy thành sông.
Có câu binh lính như giặc cướp, giặc cướp như binh lính. Không may đụng phải quan binh hung ác, trên đường đi tất nhiên sẽ nhìn thấy cảnh hoang tàn giống như bị châu chấu gặm. May mắn gặp được thổ phỉ biết nói đạo lý, nhiều ít còn có thể đảm bảo được không chết người, nhà nhà người người bị vơ vét sạch sẽ đến nước chỉ biết ngửa mặt than trời. Tình huống xui xẻo nhất là quan tới một lần phỉ lại tới thêm một lần nữa. Như vậy, từ gia đình sung túc đủ ăn chỉ chớp mắt đã biến thành nghèo đói, gia đình nghèo đói chỉ còn nước bám theo sau thổ phỉ tìm bữa ăn.
Những ngày này xung quanh Cự Lộc trạch, bắt đầu từ mùa xuân năm nay chưa từng ngừng lại, cứ quan tới phỉ đi, phỉ đi quan đến gần như không có ngày nào là không xảy ra đánh nhau, không có ngày nào là không có người chết. Dân chúng khi mới bắt đầu nghe được tiếng kèn hiệu còn biết nấp trốn vào ruộng rau, rừng cây. Sau này nấp trốn liên tục phiền toái quá, có một vài người lá gan lớn dứt khoát không trốn nữa, nằm sấp trên bờ tường nhìn xem là thổ phỉ diệt sạch quan quân hay là quan quân diệt sạch thổ phỉ. Chờ mong có thể mau chóng phân ra thắng bại, vô luận là quan binh thắng hay là thổ phỉ thắng, ít ra có thể tạm thời ngừng chiến một năm nửa năm cũng có thể khiến cho mọi người nhiều hít thở lấy hơi!
Truyện "Khai Quốc Công Tặc Chương 197 Tiết thu (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này