Chương 237 Tử Lưu (7)
"Ngao ngao ngao", "Ngao ngao ngao", khi tiếng gió vang lên, Hữu Võ Hầu tướng quân Phùng Hiếu Từ đang ngồi ở trên giường Hồ sưởi ấm, ông rất quen thuộc với những động tĩnh bên ngoài, trên thực tế, so với năm xưa khi ông đi theo Đại tướng quân Dương Sảng đến biên cương xa xôi thì chút gió rít ngoài thành này qủa thật không đáng là gì. Năm đó ông chưa tới ba mươi tuổi, thân thủ và tâm tư cực kỳ linh mẫn, gió bắc và tuyết lớn cùng hạt cát to như hạt đậu đập vào mặt, ông cũng chỉ cho đó là khảo nghiệm của ông trời đối với người nam.
Mà hiện tại, cũng là tiếng gió vang lên bên tai, lại làm cho trái tim ông rung lên từng đợt. Năm tháng khiến người ta già đi, ông đã không còn là Phùng Hiếu Từ năm xưa có thể xông ra khỏi người Đột Quyết, toàn thân không dính máu tươi, không chút nào cảm thấy mệt mỏi, mà những người bên cạnh Hữu Võ Hầu cũng không phải là Hữu Võ Hầu năm đó, bọn họ đều già rồi, bao gồm cả chiến kỳ có chữ “Tùy” trên mặt cờ cũng đã cũ kỹ rồi, so với kẻ địch Bắc Lỗ âm hiểm thì nhuệ khí của bọn họ đã bị mài mòn hơn, khiến cho mặt chiến kỳ Đại Tùy đã châm lên bao mộng tưởng và nhiệt huyết của vô số thành niên đã ngày càng ảm đảm hơn, ngày càng cũ nát hơn, ngày càng không có hiệu lực hiệu triệu hơn.
Chỉ có những người đã từng chứng kiến sự huy hoàng mới không cam lòng đối với kết cục của ngày hôm nay. Họ không cam lòng bị đám giặc cỏ quần áo rách nát đánh bại, càng không cam lòng thấy ánh mắt chết lặng của dân chúng trong thành khi nhìn thấy y chinh quan quân nhuộm máu. Nhưng đây không phải là điều khiến cho Phùng Hiếu Từ khó hiểu, mà khiến Phùng Hiếu Từ không thể giải thích được nhất là vì sao việc tác chiến với thổ phỉ lại là trách nhiệm của một mình ông. Binh mã của Dương Tích Thiện đóng trú tại Hàm Đan cách đó không xa, nghe nói ở quận Võ Dương cũng từng có một đội binh mã xuất hiện tại bờ đông Chương Thủy, mà địa phương ngay sau lưng ông cách không tới trăm dặm, An Dương thuộc trị sở của Ngụy Quận cũng có mấy ngàn quận binh đóng trú, mà Hữu Võ Hầu đã chiến bại nhiều ngày như vậy, mà quân đội của ba nơi này lại không hề có hành động cứu viện nào. Quận Thủ An Dương tự xưng là quân binh mới chiêu mộ đấy, lại không chịu nổi một trận chiến, Quận thừa quận Thanh Hà Dương Tích Thiện tự xưng là vượt qua Từ Thạch Sơn lại bị mấy vạn giặc cỏ ngăn trở, không thể tiếp tục nam tiến, mà giả dối nhất chính là quận binh Võ Dương, kẻ có tên là Ngụy Trưng không ngờ lại gửi đến một phong thư, nói nhà kho Lê Dương khả năng gặp nạn, sau đó lại coi đây là cớ biến mất không thấy bóng dáng nữa.
Chỉ mấy ngàn tên mâu tặc mà đánh hạ được nhà kho Lê Dương sao? Trừ phi là Thái thú Cấp Quận Trương Văn Kỳ là cục đất không biết suy nghĩ! Phùng Hiếu Từ không tin cái lý do này, ông kiên trì nghĩ, cái gọi là nhà kho Lê Dương gặp nguy hiểm chỉ là kẻ vô sỉ tiểu nhân có tên là Ngụy Trưng kia vì trốn tránh trách nhiệm mà nắn tạo lời nói dối vụng về mà thôi! Nhưng thỉnh thoảng nghĩ lại, ông cũng tỉnh táo ý thức được, nếu phỏng đoán của Ngụy Trưng là thật, vậy thì cuộc đời ngựa chiến của mình từ đây đã kết thúc rồi.
Truyện "Khai Quốc Công Tặc Chương 237 Tử Lưu (7)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này