Chương 313 Triều lộ (43)
Hai vạn binh mã không phải là con số nhỏ, để mà giấu được con mắt của quan phủ thì gần như là không thể. Cũng may là hôm trước cái người không có trách nhiệm là Hoàng đế Đại Tùy đã bị người Đột Quyết vây ở quận Nhạn Môn rồi, quan viên từ triều đình đến địa phương đều hỗn loạn. Binh mã dưới trướng của Trương Tu Đà quá ít, chia người ra sẽ buông tha cho núi Ngõa Cương. Cho nên Vương Đức Nhân sẽ đi được một cách thoải mái, vượt qua sông Hoàng Hà thì gần như là không bị ngăn cản gì nữa, sau đó đi về hướng bắc, đi dọc theo mảnh đất không không người ở đi về hướng núi Bác Vọng giữa quận Võ Dương và Cấp Quận.
Tuy vị trí Đông quận chỉ cách Ngõa Cương trại có một con sông Hoàng hà nhưng cảnh vật trước mắt hiện lên hoàn toàn khác. So với lúc khi còn ở núi Hà Nam, giữa cảnh u tối và áp lực, Hà Bắc hương dã lại càng trống trải, đất đai càng bằng phẳng, không khí cũng càng tinh khiết. Có lẽ cảm nhận của người khác sẽ không giống nhưng ít nhất trong mắt của Vương Đức Nhân thì tiền phương xinh đẹp vô cùng. Y không cần lại phải lo lắng đề phòng tính kế có may áo cho người ta hay không, cũng không cần phải nhìn trước ngó sau suy xét xem rốt cuộc là lựa chọn nghe theo lời đề nghị của Từ Mậu Công hay là chấp hành mệnh lệnh của Lý Mật, lại càng không phải nắm chuôi đao vào những thời khắc quan trọng, trong chớp mắt tay sai của mình biến thành cấp dưới của kẻ khác, còn mình thì chỉ còn lại một đống thi thể không đầu.
Đường về sau này tất cả đều là của y, đi đúng hay đi sai đều do y chịu trách nhiệm. Trước đó không đến núi Ngõa Cương trước, y cảm thấy có mất mát gì đó hình như có một cô hồn dã quỷ. Sau khi ở trên núi Ngõa Cương rốt cuộc y cũng phát hiện giấc mộng phong hầu kia không phải là người nào cũng có thể làm được. Đời này của mình chỉ nên làm một Đại vương trên núi, ai là chân mệnh thiên tử ai có thể ngồi đến cuối cùng trên ghế rồng, tốt nhất là không nên có chút quan hệ gì với mình. Ngày nào đó thái bình, mình sẽ giải tán các thủ hạ, mang theo vàng bạc của cải đã cướp được đi làm phú ông, trời không lo đất cũng mặc kệ đó mới là sự tiêu dao chân chính.
Nhưng không phải bây giờ, bây giờ vẫn còn chưa đến lúc rửa tay chậu vàng. Thời loạn còn chưa chấm dứt, trốn ở đâu thì cũng không bằng ở nhà của các huynh đệ mình. Điều càng quan trọng hơn là lúc này y còn cần hao phí rất nhiều khí lực mới có thể nắm được đội quân này trong tay. Lý Mật sắp xếp Vương Bá Đương và Phòng Ngạn Tảo đến cũng không phải là hay. Về phần Từ Mậu Công được cử đến một gã họ Tạ kia lại là một chủ nhân khôn khéo. Bất kì ai trong ba người này y đều không ứng phó được, họ đều cho y thấy sẽ rước lấy cái họa sát thân. Lúc này người duy nhất trong quân khiến y không phải đề phòng hay lo lắng gì đó chính là Vương Nhị Mao, nghe nói anh ta được về nhà thì vui sướng suýt nữa thì nhảy dựng lên. Dọc đường đi hình như duy chỉ có anh ta là không có tâm sự gì mắt sáng lên vui vẻ.
Truyện "Khai Quốc Công Tặc Chương 313 Triều lộ (43)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này