Chương 3
Có lẽ cũng chính vì tính cách dễ gần của cô ấy mà hai chúng tôi dần trở nên thân thiết hơn.
Mỗi khi tôi chán nản, đi kèm với những lời động viên hay khuyên nhủ, cô ấy luôn gửi những meme đầy “nhiệt huyết” như “Fighting!”, “Chiến đấu nào!” để khích lệ tôi.
Còn mỗi khi tôi vui vẻ chia sẻ điều gì đó, cô ấy lại gửi những sticker như “Tuyệt quá!”, “Yes!” để chúc mừng cho thành quả của tôi.
Trong thâm tâm tôi lúc ấy, cô ấy chẳng khác nào một người chị tri kỷ dịu dàng.
Mưa dầm thấm lâu, bất kể là chuyện lớn chuyện nhỏ, tôi đều muốn trò chuyện cùng cô ấy…
Dù trước mặt mọi người, tôi là một vị Chỉ huy trưởng oai phong lẫm liệt của cảng – bởi tôi vốn không muốn thuộc hạ nhìn thấy khía cạnh yếu đuối của mình.
Thế nhưng trong khung chat riêng tư với cô ấy, tôi lại giống như một đứa trẻ, gom hết thảy những muộn phiền vụn vặt trút hết với người chị tri kỷ ấy…
Chính trong quá trình ấy, tôi đã dần rung động và xác định được tình cảm của mình.
Vì vậy, tôi quyết định cầu hôn cô ấy.
Thực ra, màn cầu hôn năm đó còn có một chút trục trặc nhỏ…
Ban đầu cô ấy cứ tưởng đó là biểu tượng của tình bạn, còn bảo không cần đến những thứ hình thức này làm gì…
Khỏi phải nói lúc đó tôi bối rối và khổ sở đến mức nào, cứ cuống cuồng giải thích ý nghĩa thực sự của việc cầu hôn cho cô ấy nghe, suýt chút nữa là bật khóc tại chỗ…
Nhưng thật may, cuối cùng cô ấy cũng hiểu ra tâm ý của tôi và gật đầu đồng ý.
Những ký ức ngọt ngào và ấm áp luôn khiến người ta dễ chịu.
Cứ thế, tôi thả lỏng người tựa vào ghế sau, chìm đắm trong hồi ức về cuộc sống hạnh phúc bên Kii.
Chẳng biết từ lúc nào, cảnh vật trên đường đã hóa thành những vệt bóng mờ, lướt qua trước kính xe rồi lùi dần về phía sau.
Vì biệt thự của tôi nằm ở vùng ngoại ô, nên theo nhịp xe lăn bánh, bóng người trên phố cũng thưa thớt dần, âm thanh ồn ã phố thị được thay thế bằng tiếng ve kêu và tiếng chim hót líu lo.
Bên đường, những hàng cây xanh mướt được trồng cách đều nhau trông trăm bài một điệu.
Thế nhưng giữa khung cảnh ấy, một tòa dinh thự ba tầng màu trắng tinh khôi, sang trọng lại hiện lên vô cùng nổi bật — đó chính là nhà của tôi.
Tài xế lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng: “Sếp ơi, đến nhà rồi ạ.”
Chỉ huy trưởng: “Ừ, tôi biết rồi, anh vất vả rồi.”
Mấy chữ ngắn ngủi đã diễn đạt rõ ý của tôi, kèm theo một lời cảm ơn lịch sự.
Có lẽ do tác dụng phụ của việc ép bản thân phải tập trung cao độ trong cuộc họp vừa rồi, hoặc cũng có thể đơn giản là vì tôi đã nằm trên xe quá lâu...
Tổng thể lúc này, tôi chỉ cảm thấy từng bước đi của mình thật nặng nề và mệt mỏi.