Khóc Mộ

Chương 4

Chương 4
Phía sau núi có một khu rừng nhỏ.
Trên khoảng đất trống trước khu rừng, nhà trường dùng xi măng đúc một tấm bia mộ khổng lồ, dùng để “khóc mộ”.
Trên bia không khắc bất kỳ chữ nào, ngược lại còn dán đầy những lá bùa vàng kỳ lạ.
Hiệu trưởng nói đó là để cầu phúc.
Bóng đêm đen như mực, một cơn gió thổi qua khiến những lá bùa vàng bay lên rồi lại rơi xuống.
Trước đây, khi cả đám đông tụ lại nơi này, ai nấy đứng chật kín, cũng chẳng cảm thấy gì đặc biệt.
Nhưng giờ chỉ còn trống trải, bỗng chốc trở nên quỷ dị lạ thường.
Tôi đi quanh mấy vòng, vẫn không thấy bóng dáng Vương Linh Linh đâu.
Trương Tuyết hỏi tôi đang tìm gì.
Tôi nói thật.
Cô ấy bình tĩnh đáp: “Có lẽ cậu ấy về trước rồi, chúng ta mau khóc mộ đi.”
Tôi lắc đầu: “Tôi không muốn khóc mộ.”
Gương mặt thiếu nữ trong màn đêm càng thêm tái nhợt, cô nghiêng đầu nhìn tôi:
“Lâm Tư, chẳng lẽ cậu không có nguyện vọng gì sao?”
Tôi im lặng vài giây, rồi vẫn gật đầu.
Cô ấy bước tới, thân thiết nắm lấy tay tôi, cùng tôi quỳ xuống.
Tôi như mọi lần “khóc mộ”, chắp tay lại, nhìn tấm bia khổng lồ mà có chút do dự.
Bên cạnh, Trương Tuyết nhắm chặt mắt, hai hàng nước mắt chậm rãi rơi xuống, miệng không ngừng lẩm bẩm gì đó, giọng nghẹn ngào.
Không ngờ lại thành kính đến vậy.
Xa xa, rừng cây bị gió thổi xào xạc, như đang hòa nhịp với tiếng khóc của cô gái quỳ bên bia.
Liệu điều này thật sự có thể thực hiện nguyện vọng sao?
Trong lòng tôi khẽ dao động, cũng nhắm mắt lại, lặng lẽ ước một điều.
Khi mở mắt ra lần nữa, Trương Tuyết đang nhìn chằm chằm tôi:
“Lâm Tư, cậu đã ước điều gì?”
Tôi nhìn cô ấy, rồi quay đi, nói đó là bí mật.
Ngay lúc tôi định đứng dậy, ánh mắt chợt rơi xuống mặt đất, đồng tử co rút mạnh.
Khi đến đây tôi chỉ mang theo một chiếc đèn pin, lúc này nó lại nằm phía sau lưng tôi và Trương Tuyết.
Tôi thấy cái bóng của mình kéo dài trên mặt đất.
Nhưng trước mặt Trương Tuyết lại trống rỗng.
Cô ấy… không có bóng!
Cô ấy không phải người!
Phát hiện đáng sợ ấy khiến tôi hít mạnh một hơi lạnh, cảm xúc trong lồng ngực dồn nén bùng lên.
Ý nghĩ trong đầu càng lúc càng rõ ràng.
Trương Tuyết không phải người… vậy có phải cô ấy chính là người đã chết…
Tôi liếm môi, cổ họng khô khốc, từng chữ một hỏi: “Trương Tuyết, cậu biết Lưu Thính Vãn không?”
Gió bỗng chốc ngừng lại.
Thời gian như đông cứng trong vài giây.
Thiếu nữ chậm rãi xoay đầu.
Tôi nín thở, tim đập dồn dập.
Đúng lúc đó.
Đèn pin đột nhiên chớp vài cái rồi tắt phụt.
Bóng tối vô tận ập tới.
Tôi lập tức căng cứng người, vội vàng mò mẫm về phía chiếc đèn pin:
“Chuyện gì vậy, có phải hết pin rồi không?”
Không ai trả lời.
Một luồng lạnh lẽo từ từ áp sát, trên cánh tay truyền đến cảm giác ẩm ướt, nhớp nháp.
Sau đó, một bàn tay lạnh ngắt chạm lên mặt tôi.
Tôi nhắm chặt mắt, hít sâu một hơi:
“Thính Vãn… là cậu sao?”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất