Khóc Mộ

Chương 6

Chương 6
Nhà trường nhanh chóng đưa thi thể của Trần Tiểu Vũ đi.
Vũng máu đỏ tươi kia cũng bị xử lý sạch sẽ, không còn một dấu vết.
Thậm chí không có phụ huynh nào đến làm ầm ĩ, cứ như chuyện này chưa từng xảy ra.
Còn Vương Linh Linh từ sau khi Trần Tiểu Vũ chết thì cả người trở nên thần kinh thất thường.
Trong giờ học thỉnh thoảng lại đột nhiên hét lên, nói rằng mình nhìn thấy Trần Tiểu Vũ, khiến cả lớp ai nấy đều bất an.
Vì vậy không lâu sau, cô ta bị nhà trường đình chỉ học.

Trong lúc chạy bộ buổi sáng, các học sinh khối dưới thì thầm bàn tán.
“Chuyện lớn như vậy mà sao lại không có động tĩnh gì nhỉ?”
“Tớ nghe nói có phụ huynh của bạn nữ đó đến cổng trường khóc, chưa đến mười phút đã biến mất rồi!”
“Còn có thể là gì nữa, chắc nhà trường dùng tiền dàn xếp thôi. Chị khóa trên từng nói với tớ rồi, quen dần là được…”
“Các cậu chưa từng nghe về Lưu Thính Vãn à? Cái bạn treo cổ chết trong ký túc xá ấy! Lúc đó ầm ĩ lắm, cuối cùng chẳng phải cũng như chưa từng xảy ra sao? Mấy tên cặn bã kia vẫn đi học bình thường đấy!”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, để giáo viên nghe thấy là xong…”
Tôi nghe những lời bàn tán ấy mà thất thần.
Ký ức bỗng chốc kéo tôi trở lại khoảng thời gian Lưu Thính Vãn bị mắng chửi tàn nhẫn nhất.
Sự sống động trên người cô ấy dần tắt lịm, như một cái xác không hồn.
Tôi từng nghĩ sẽ không có gì tệ hơn thế nữa.
Cho đến một ngày, Lưu Thính Vãn—người đã hẹn cùng tôi về nhà—bỗng nhiên mất tích.
Cặp sách vẫn còn ở chỗ ngồi, nên tôi đi tìm cô ấy.
Một tiếng sau, tôi thấy trong nhà vệ sinh cũ ở bức tường sau trường, cô gái trần truồng nằm trong vũng nước bẩn.
Làn da trắng mịn đầy vết bầm tím, quần áo bị vứt lộn xộn bên cạnh.
Chuyện gì đã xảy ra, không cần nói cũng hiểu.
Những kẻ phạm tội chưa đi xa, chúng còn lớn tiếng bàn tán về “kinh nghiệm” vừa rồi, lời nói thô tục đến không chịu nổi.
Chúng tôi báo cảnh sát, nhưng vô ích.
Những kẻ đó là con của người thân hiệu trưởng, có quyền có thế.
Không lâu sau, Lưu Thính Vãn tự sát trong ký túc xá.

Ký ức trở lại.
Trên bục giảng.
Cô giáo Tống nói sẽ chọn lại một lớp trưởng môn toán.
Trần Tiểu Vũ đã chết, vị trí lớp trưởng toán lại bỏ trống. Ai muốn có thể giơ tay ứng cử, sau đó cả lớp bỏ phiếu.

Hàng cuối có nam sinh thì thầm:
“Chức lớp trưởng toán này chắc bị nguyền rồi, người trước chết, người sau cũng chết.”
“Thế này ai còn dám làm nữa.”
Xung quanh vài người vừa định giơ tay cũng chần chừ rồi hạ xuống.
Cả lớp thoáng chốc im lặng.
Ngồi phía trước, Trương Tuyết mơ hồ nhìn quanh, nhỏ giọng hỏi:
“Lớp trưởng toán trước là ai vậy?”
Cô ấy mới chuyển đến học kỳ này, không biết cũng bình thường.
Một nam sinh cười cợt đáp lớn:
“Lưu Thính Vãn chứ ai. Xinh thì xinh, tiếc là đồ… tự sát thôi!”
Cái tên lâu ngày không nhắc tới bị kéo ra trước mặt mọi người, cả lớp lại ồn ào trở lại.
Bọn họ nhiệt tình giải thích cho Trương Tuyết:
“Cô ta nhân phẩm có vấn đề.”
“Nghe nói tối nào cũng ra ngoài làm việc bậy bạ.”
“Lúc đầu bọn tôi còn định giúp cô ta, khuyên đừng làm thế, ai ngờ lại đi nói bọn tôi bắt nạt.”
“Đúng là trước đây tôi còn từng thích cô ta, nghĩ lại thấy thật xui xẻo.”
“Cô ta còn đi mách lẻo với giáo viên nữa, may mà cô Tống không tin.”
Trương Tuyết kinh ngạc che miệng:
“Lại có kiểu con gái như vậy sao… thế sau đó cô ấy vì sao lại tự sát?”
Lớp trưởng Lưu Hồng “rầm” một tiếng đập sách xuống bàn:
“Ai mà biết!”
“Chắc là bệnh thần kinh gì đó, nghĩ quẩn nên treo cổ trong ký túc xá thôi, làm cả trường xui xẻo.”
Lưu Hồng trước đây từng ở chung phòng với Lưu Thính Vãn.
Cô ta bỗng bật cười, quay sang góc lớp gọi lớn:
“Trương Ứng Trạch, tôi nhớ Lưu Thính Vãn trước đây thích cậu mà? Hai người còn từng ở bên nhau một thời gian, chắc cậu hiểu rõ nhất chứ?”
Trương Ứng Trạch ngồi bên cửa sổ, cúi đầu chơi điện thoại, lười biếng nói:
“Chỉ là con đàn bà ngu chết đi được, có gì mà nhắc. Sao không hỏi Lâm Tư? Không phải hai người từng là bạn thân à?”
Ánh mắt cả lớp lập tức đổ dồn về phía tôi, sau đó là những tiếng cười mỉa mai khó hiểu.
“Trương Ứng Trạch đừng giả vờ nữa, ai chẳng biết hai người vì cậu mà tranh giành.”
“Trước kia Lâm Tư còn giả bộ, Lưu Thính Vãn chết rồi thì cô ta dính lấy cậu như con chó…”
Tôi siết chặt cây bút trong tay, ép bản thân nhìn vào đề bài.
Đột nhiên có người gõ nhẹ lên bàn tôi.
Là Trương Tuyết.
Cô ấy nở một nụ cười ngọt ngào, đưa tới một viên kẹo đủ màu sắc.
Tôi cúi mắt, hàng mi khẽ run, lặng lẽ lắc đầu từ chối.
Cô giáo Tống trên bục giảng ho nhẹ vài tiếng, lạnh nhạt nói:
“Được rồi, bạn Lưu Thính Vãn đã qua đời. Dù trước đây có làm sai gì thì cũng là bạn cùng lớp, đừng nói quá khó nghe.”
“Quay lại vấn đề chính, ai muốn làm lớp trưởng toán không?”
Cả lớp lập tức im lặng.
Không ai giơ tay.
Một phút sau, một bàn tay trắng nõn mảnh khảnh từ từ giơ lên:
“Thưa cô, em muốn làm.”
Cô giáo Tống nheo mắt nhìn Trương Tuyết:
“Điểm toán của em trong lần kiểm tra trước hình như không cao.”
Cô gái hơi buồn, nghiêm túc nói:
“Em biết em không giỏi toán, nhưng em sẽ cố gắng. Lần sau nhất định không làm cô thất vọng.”
Sau khi trở nên xinh đẹp, Trương Tuyết dần được lòng mọi người trong lớp.
Không ít người bắt đầu đứng ra bênh vực cô ấy.
Không ngờ, Trương Ứng Trạch vốn đang cúi đầu chơi game cũng giơ tay:
“Tôi cũng đồng ý để Trương Tuyết làm lớp trưởng toán.”
Sau đó còn nháy mắt với cô ấy.
Trương Tuyết đỏ mặt, nở một nụ cười vừa ngượng ngùng vừa quyến rũ.
Cuối cùng, Trương Tuyết thuận lợi trở thành lớp trưởng toán.
Cô ấy mỗi lần tan học đều theo cô Tống lên văn phòng hỏi bài.
Chỉ trong một tuần, thành tích toán của cô ấy tăng lên chóng mặt.
Trên bảng đen, nét chữ phấn trắng của cô ấy thanh tú rõ ràng, trình bày ba cách giải khác nhau cho cùng một dạng bài.
Cả lớp nhìn lên bảng, kinh ngạc thì thầm:
“Trương Tuyết nghiêm túc thật à? Tiến bộ nhanh vậy?”
“Ba cách giải luôn…”
“Quá đỉnh.”
“Người trước từng giỏi như vậy… là Lưu Thính Vãn…”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất