Sau khi toàn bộ súng bị Lý Hữu thu hết, Ứng tiên sinh trầm giọng nói: "Tôi đã làm theo rồi, bây giờ chúng ta có thể nói chuyện..."
Ứng tiên sinh còn chưa nói hết đã bị giọng cười dữ tợn của Bạch Dã cắt ngang: "Tao bảo mày làm thì mày làm thật à? Mày mẹ nó là chó chắc!"
Đoàng!
【Hài Cốt Chi Tức】bùng lên một tiếng nổ đinh tai, ánh lửa và huyết quang đồng thời gào thét lao ra. Một viên đạn màu máu chuẩn xác bắn trúng đầu gối chân phải của Ứng tiên sinh.
Hắn rên khẽ một tiếng rồi quỳ sụp xuống đất, đau đến mức sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa đầy trán. Nhưng dù vậy, hắn vẫn nghiến chặt răng, không để mình kêu thành tiếng.
Lúc này mới thấy được sự khác biệt giữa Người Cải Tạo Gen như Ứng tiên sinh và người bình thường. Nếu người thường trúng phát súng này thì chắc chắn mất luôn một chân, nhưng trên chân Ứng tiên sinh chỉ xuất hiện một lỗ máu cỡ ngón tay cái. Tuy tạm thời không thể dùng chân phải, nhưng ít nhất vẫn còn cứu chữa được.
Sắc mặt đám binh sĩ đại biến, vừa định xông tới cướp súng thì thấy Ứng tiên sinh nhịn đau giơ tay lên: "Đừng manh động!"
Sau khi ngăn đám binh sĩ lại, hắn khó nhọc quay đầu nhìn Bạch Dã.
"Cậu không trực tiếp giết tôi, chứng tỏ giữa chúng ta vẫn còn đường thương lượng. Vừa rồi là tôi đường đột, không biết trong đội ngũ còn ẩn giấu một Siêu Phàm Giả mạnh đến vậy. Lần này tôi nhận thua. Cậu có điều kiện gì cứ nói, chỉ cần có thể tha cho tôi một mạng."
"Giờ mới biết nhận thua à? Không phải lúc nãy mày còn bảo là cho tao một cơ hội sao?" Ánh mắt Bạch Dã ngông cuồng mà hung bạo, họng súng kim loại chĩa thẳng vào đầu Ứng tiên sinh.
"Giờ tao cũng cho mày một cơ hội. Một Phế Thổ Nhân như tao còn chưa từng thấy mấy vị đại lão gia cao cao tại thượng trong thành dập đầu nhận sai. Mày dập đầu cho tao vui đi, biết đâu tao còn tha cho mày một mạng."
Sắc mặt Ứng tiên sinh khó coi đến cực điểm. Bắt hắn dập đầu trước một Phế Thổ Nhân, chuyện này còn khiến hắn khó chịu hơn cả giết hắn.
"Kẻ sĩ có thể chết chứ không thể..."
Đoàng!
Đầu Ứng tiên sinh lập tức bị khoét thủng một lỗ lớn, cả người cứng đờ ngã thẳng xuống đất. Trong đôi mắt ưng màu nâu vàng tràn đầy kinh hãi và khó tin.
Cho đến chết hắn cũng không ngờ Bạch Dã lại nói ra tay là ra tay thật.
"Cậu... cậu lại giết Ứng tiên sinh!?" Viên sĩ quan như một con giòi thất thanh gào lên, giọng nói cũng méo xệch.
Bạch Dã bất đắc dĩ nhún vai: "Cái này cũng đâu thể trách tôi. Chính hắn nói kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục, vậy thì tôi thành toàn cho hắn thôi."
Viên sĩ quan trợn mắt như muốn nứt ra: "Sao cậu dám! Sao cậu dám chứ! Ứng tiên sinh là một trong Thập Nhị Sinh Tiêu, cậu giết hắn, công ty sẽ không bỏ qua cho cậu đâu!"
"Đệt!"
Bạch Dã bước tới, tung một cước đá thẳng vào mặt viên sĩ quan, đá hắn đến mức máu mũi chảy ròng ròng.
Hung quang lóe lên trong mắt, hắn cúi người xuống: "Mày mẹ nó ngu như lợn vậy? Giả bộ ngầu thành thói quen rồi đúng không? Bản thân đã chết đến nơi mà còn dám mạnh miệng? Tao không chỉ muốn giết hắn, tao còn muốn giết cả mày nữa!"
Viên sĩ quan như bừng tỉnh khỏi mộng, mồ hôi lạnh túa khắp người: "Không... không, cậu không thể giết tôi. Nếu tôi chết, công ty..."
"Công ty con mẹ mày!"
Bạch Dã nổi giận, lại bốp bốp bốp đá thêm mấy cước, đến cả răng cửa của viên sĩ quan cũng bị đá gãy.
"Mày còn lời nào khác không? Không có thì có thể chết rồi."
"Đừng... đừng giết tôi, xin cậu đừng giết tôi! Chỉ cần cậu tha cho tôi, bảo tôi làm gì cũng được! Tôi bằng lòng quỳ xuống dập đầu với cậu!"
Viên sĩ quan hét lên bằng giọng ú ớ. Mất cả tứ chi, vậy mà hắn chỉ dựa vào sức ở bụng và cổ, hết lần này đến lần khác dùng đầu đập xuống mặt đất.
"Ha ha ha..."
Bạch Dã cười ngông cuồng, quay sang đám Phế Thổ Nhân đang ngây ra như phỗng rồi cười nói: "Thấy chưa? Đại lão gia Thự Quang Thành mà các người sợ hãi cũng biết dập đầu trước Phế Thổ Nhân đấy!"
Giữa hiện trường có mấy trăm người, không một ai đáp lại. Chỉ có tiếng cười ngông cuồng phóng túng của thiếu niên vang vọng trong gió.
Lý Hữu nhìn viên sĩ quan đang không ngừng dập đầu, rồi lại nhìn Ứng tiên sinh với cái đầu bị bắn thủng, vô thức nuốt nước bọt, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức như đang nằm mơ.
Ý thức của hắn vẫn còn dừng lại ở lúc Bạch Dã vừa nói chuẩn bị ra tay. Mãi đến bây giờ, tận mắt nhìn thấy một nhân vật lớn như Ứng tiên sinh chết đi, hắn mới như bừng tỉnh khỏi mộng.
"Dã... Dã ca, nhân vật lớn cứ thế chết rồi à?"
Dù sự thật đã bày ngay trước mắt, hắn vẫn cảm thấy khó mà tin nổi. Khoảng cách giai cấp giữa người trong thành và Phế Thổ Nhân lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi, lớn đến nỗi hắn thậm chí chưa từng dám nghĩ một nhân vật lớn như vậy lại có thể chết chóng vánh ngay trước mắt mình.
"Haiz."
Bạch Dã thở dài: "Đúng thế, ai mà ngờ trước khi chết hắn vẫn còn sống chứ."
Lý Hữu: "???"
"Yên tâm, hắn không chết uổng đâu." Bạch Dã nhe răng cười.
Cái chết của Ứng tiên sinh vẫn có giá trị, cung cấp cho hắn không ít khí huyết. Lượng khí huyết do một Ứng tiên sinh cung cấp đại khái tương đương với 10 con Hôi Tước, khiến tố chất thân thể của hắn lại tăng lên một chút.
"Tha mạng! Tha mạng..."
Viên sĩ quan vẫn đang dập đầu, dù mặt mũi đầy máu cũng không dừng lại.
Bạch Dã liếc nhìn đám binh sĩ gần đó đang rục rịch, trong lòng lập tức có tính toán.
Ý định ban đầu của hắn là mượn sức quân đội để tới Hắc Sơn. Bây giờ xem ra, dùng súng chĩa vào viên sĩ quan, uy hiếp đối phương đưa mình đến Hắc Sơn cũng chẳng phải không được.
Tuy quá trình hơi khác, nhưng kết quả không khác gì.
"Được rồi, đừng dập đầu nữa. Tao cho mày một cơ hội sống, hộ tống tao đến Hắc Sơn."
Viên sĩ quan đầu tiên là mừng như điên, sau đó lại sững người: "Ngài... ngài muốn đến Hắc Sơn?"
Bạch Dã liếc hắn một cái, lạnh lùng nói: "Sao? Mày không muốn?"
Trong lòng viên sĩ quan run lên: "Không không không, muốn, đương nhiên muốn! Còn ngây ra đó làm gì, mau đi lái xe, hộ tống vị đại nhân này đến Hắc Sơn!"
Đám binh sĩ nhìn nhau, nhưng không ai dám manh động. Ứng tiên sinh thần bí khó lường bị một phát súng bắn nổ đầu, trưởng quan nhà mình càng bị phân thây trong nháy mắt. Cho dù trong tay có súng, bọn họ cũng không cho rằng mình có thể đối phó với Siêu Phàm Giả Bạch Dã, huống hồ hiện giờ còn chẳng có súng.
Ngay lúc bọn họ chuẩn bị hành động, đột nhiên!
Trong đám Phế Thổ Nhân vang lên một tiếng hét thảm thiết thê lương.
"A! Có rắn!"
Một Phế Thổ Nhân quần áo rách rưới bật nhảy lên như bị điện giật. Trên cánh tay trái của hắn đang quấn một con rắn nhỏ đen sì.
Người nọ điên cuồng vung vẩy cánh tay, nhưng hoàn toàn không thể hất con Hắc Xà đang cắn chặt da thịt ra.
Chỉ 2 giây sau, màu xanh tím đã men theo cánh tay bò lên gò má. Tiếng kêu thảm của Phế Thổ Nhân kia đột ngột im bặt, cả người cứng đờ ngã xuống đất, miệng sùi bọt mép, hai mắt lồi hẳn ra rồi chết.
Biến cố bất ngờ khiến mọi người hoảng sợ chạy tán loạn. Nhưng vừa chạy được vài mét, bọn họ kinh hoàng phát hiện mặt đất vậy mà đang ngọ nguậy!
Trên mặt đất phồng lên hết ụ nhỏ này đến ụ nhỏ khác. Cùng với những tiếng đất vỡ khe khẽ, từng con Hắc Xà chui từ dưới lòng đất lên.
Rắn!
Rắn dày đặc khắp nơi!
Chúng ngẩng cao những cái đầu tam giác, chiếc lưỡi đỏ tươi liên tục thè ra thụt vào, tựa như dòng suối đen cuồn cuộn lao về phía mọi người.
Tiếng vảy cọ xát tụ lại thành một luồng rung động khiến da đầu tê dại. Số lượng nhiều đến mức đủ khiến người mắc chứng sợ vật thể dày đặc chết khiếp.
"Dị Hóa Thú Hắc Xà!!"
Viên sĩ quan nằm sấp dưới đất thất thanh gào lên.