Bầu không khí giữa hai người càng lúc càng kỳ quái. Đúng lúc này, Cao Bán Thành đột nhiên mỉm cười, lấy ra một tấm chi phiếu, phá vỡ thế giằng co.
“Lý tiên sinh, đây là chi phiếu 5 triệu, xin ngài xem qua.”
Một câu “chi phiếu 5 triệu” suýt nữa khiến Lý Hữu đang giả cao thủ phá công.
Đời này hắn chưa từng thấy nhiều tiền đến thế!
Hắn mím chặt môi, sợ mình bật cười thành tiếng. Vừa định đưa tay nhận thì Bạch Dã bên cạnh đã chen ngang, trực tiếp cầm lấy tiền, tiện thể còn cười híp mắt nói:
“Đưa tôi là được, Lý tiên sinh không thích mấy thứ tục vật này.”
Khóe miệng Lý Hữu khẽ co giật, lòng đau như cắt.
Ai bảo tôi không thích? Tôi thích tục vật nhất đấy!
Hắn biết số tiền này một khi rơi vào tay anh Dã thì chắc chắn ngay cả 100 cũng chẳng chia cho mình. Diễn công cốc rồi.
Cao Bán Thành liên tục gật đầu, cung kính đưa chi phiếu qua.
Thấy tiền đã được nhận, vẻ mặt Cao Bán Thành thả lỏng, hào sảng cười nói:
“Hai vị định đến Khu tị nạn 189 sao?”
Lý Hữu lạnh nhạt gật đầu.
“Vậy thì tốt quá, chúng tôi cũng đang định đến Khu tị nạn 189, hay là đi cùng nhau nhé?
Không giấu gì hai vị, đội ngũ của chúng tôi cũng chỉ tạm thời chắp vá mà thành. Ngoài Lệ Kiêu và nữ hầu Tiểu Quỳ của tôi ra, mấy vị đồng hành còn lại đều gặp được trên đường, ai nấy đều là thợ săn tiền thưởng mang tuyệt kỹ trong người.
Nếu đã cùng đích đến, tôi liền mời họ đồng hành, trên đường cũng tiện chiếu ứng lẫn nhau.
Gặp nhau tức là có duyên, hay hai vị cũng đi cùng chúng tôi?
Hơn nữa, nếu hai vị lấy được thứ tốt từ thời đại trước trong khu tị nạn thì cũng đỡ mất công tìm người mua.”
“Không cần tìm người mua?” Bạch Dã hơi nghi hoặc.
Cao Bán Thành tự tin cười:
“Bởi vì tôi chính là người mua tốt nhất. Người anh em Tiểu Bạch, không phải Cao Bán Thành tôi khoác lác đâu, giá tôi đưa ra chắc chắn là cao nhất.
Cậu có biết vì sao tôi được gọi là Bán Thành không?”
Bạch Dã hồ nghi nhìn hắn một cái.
“Chẳng lẽ là... làm việc gì cũng chỉ làm một nửa, toàn là bán thành phẩm, cho nên mới gọi là Bán Thành?”
“Đúng, chính là... hả???”
Cao Bán Thành sững sờ, tức đến bật cười. Nếu không nể mặt Lý Hữu, hắn nhất định phải tranh luận cho ra nhẽ.
“Người anh em Tiểu Bạch nói đùa rồi. Là Bán Thành trong nửa tòa thành, chứ không phải bán thành phẩm. Trong những thành phố do Trăn Phú Thương Hội khống chế có một nơi tên là Vạn Quán Kinh.
Lúc tôi chào đời, cha tôi đã tặng nửa tòa Vạn Quán Kinh cho tôi, vì vậy mới có cái tên Cao Bán Thành.”
Nói xong, hắn nở một nụ cười lịch sự.
“Hơ hơ hơ...”
Mẹ kiếp, đúng là tiếng cười của người có tiền!
Bạch Dã vừa nghe tiếng cười này đã biết Cao Bán Thành chắc chắn không nói dối. Gia sản chưa đến trăm triệu thì tuyệt đối không cười ra được cái giọng này.
“Lý tiên sinh, không biết ý ngài thế nào?” Cao Bán Thành hỏi.
Lý Hữu đã sớm biết dự định của Bạch Dã, đương nhiên sẽ không từ chối, thế là mặt không cảm xúc gật đầu.
Thấy Lý Hữu đồng ý, mọi người lập tức lộ vẻ vui mừng. Ai mà chẳng mong có cao thủ đồng hành?
Cả đoàn vui vẻ lên đường.
Có Ma Thuật Thủ Lý Hữu và Bạch Dã gia nhập, vẻ mặt mọi người rõ ràng không còn căng thẳng như trước, không ít người còn nhân cơ hội bắt chuyện làm thân với Lý Hữu.
Dù sao trên vùng đất hoang này, quen biết được một cường giả, cho dù chỉ nói với nhau vài câu, sau này đến quán rượu cũng đủ làm vốn khoác lác. Đặc biệt là đối với những thợ săn tiền thưởng như Song Thương Lý Bái Thiên thì càng như vậy.
Thợ săn tiền thưởng là một tổ chức lỏng lẻo kiếm sống trên đất hoang, chuyên thay những người thuê đăng nhiệm vụ giải quyết đủ loại vấn đề như ám sát, săn bắn, thậm chí làm lính đánh thuê cho các thế lực lớn.
Cuộc sống của bọn họ chẳng khác nào liếm máu trên lưỡi đao. Bình thường ngoài làm nhiệm vụ ra thì chỉ có lăn lộn trong quán rượu.
Để duy trì hình tượng cường giả, suốt dọc đường Lý Hữu đều lạnh lùng ít nói, chỉ thỉnh thoảng nhỏ giọng trao đổi vài câu với Bạch Dã. Hắn sợ nói nhiều sẽ để lộ thân phận thấp kém của một người đất hoang.
Mọi người chẳng những không khó chịu mà ngược lại càng thêm nhiệt tình, dường như cảm thấy cường giả vốn nên như vậy.
Điều này khiến Ảnh Nhân Lệ Kiêu đi cùng cảm thấy rất khó chịu. Trước khi Lý Hữu xuất hiện, loại đãi ngộ này vốn chỉ mình hắn được hưởng.
Nhưng từ khi Lý Hữu xuất hiện, tất cả đều thay đổi. Ngay cả người thuê Cao Bán Thành cũng bắt đầu gọi thẳng tên hắn.
Điều này khiến Lệ Kiêu âm thầm thề:
Đợi ta đánh bại Bạo Quân Dương Kiệt, leo lên vị trí Thập Vương đời mới, đến lúc đó ta sẽ khiến các ngươi muốn trèo cao cũng không với tới nổi!
Hắn không đi gây sự với Lý Hữu. Một là vì Lý Hữu không phải Thập Vương, thắng cũng chẳng có tác dụng. Hai là hắn không tiện bỏ thể diện, dù sao vừa rồi hắn cũng đã được Lý Hữu giúp đỡ, tuy rằng sự giúp đỡ ấy không phải do hắn chủ động yêu cầu...
“Anh Dã, số tiền kia...” Ở cuối đội ngũ, môi Lý Hữu khẽ động.
“Tiền? Tiền gì? Tiền đâu ra? Sao Lý tiên sinh bắt đầu nói mê sảng rồi?” Bạch Dã mở mắt nói dối trắng trợn.
“Anh Dã, tay em gãy rồi mà vẫn phối hợp diễn kịch với anh, anh không thể đến cả tiền công của người tàn tật cũng cắt xén chứ!”
“Cho cậu diễn đã đời rồi, tôi không bắt cậu trả tiền là tốt lắm rồi.”
Lý Hữu vừa định nói thêm thì thấy Cao Bán Thành tiến lại gần, vội ngậm miệng, tiếp tục giả bộ cao lãnh.
“Người anh em Tiểu Bạch, tuổi còn trẻ mà đã thu dung được Cấm Kỵ Vật, tương lai đúng là không thể đo lường.”
Trên gương mặt béo tròn của Cao Bán Thành chất đầy nụ cười. Hắn thấy Lý Hữu chẳng buồn để ý đến mọi người nên chuyển sang bắt chuyện làm thân với Bạch Dã.
“Ha ha...” Bạch Dã nở nụ cười giả lả.
“Không bằng ông chủ Cao, đi đường còn có nữ hầu cõng. Tay chân nhỏ bé thế kia, cẩn thận đừng đè gãy người ta.”
Hắn liếc nhìn nữ hầu Tiểu Quỳ đang cõng Cao Bán Thành. Cô gái có vóc người nhỏ nhắn này từ đầu đến cuối chưa từng nói một câu, chỉ lặng lẽ cõng Cao Bán Thành tiến về phía trước. Gương mặt trắng như sứ, tinh xảo chẳng khác nào búp bê Tây.
Nhìn cảnh ấy, Bạch Dã rất muốn hỏi một câu: Có phải lúc cô giết người đã bị tên béo họ Cao này bắt gặp không?
Cao Bán Thành dường như không nghe ra lời châm chọc của Bạch Dã, vẫn cười ha hả:
“Người anh em Tiểu Bạch hiểu lầm rồi. Tuy Cao Bán Thành tôi có tiền, nhưng chưa bao giờ ức hiếp người khác...”
“Thế còn cô ấy?” Bạch Dã chỉ vào nữ hầu Tiểu Quỳ.
Cao Bán Thành khẽ mỉm cười.
“Ồ, cô ấy không phải người.”
Hít!
Bạch Dã hít vào một hơi lạnh, hai mắt vô thức trợn lớn, như thể lần đầu tiên nhận thức lại tên béo trước mặt.
Đúng là ông có khác!
Đúng là lời mà nhà tư bản mới có thể nói ra!
Hắn vốn tưởng giới hạn dưới của mình đã đủ thấp rồi, không ngờ hôm nay gặp Cao Bán Thành mới biết đúng là núi này còn có núi khác thấp hơn.
“Người anh em Tiểu Bạch, xin xem.”
Bàn tay mũm mĩm của Cao Bán Thành đưa tới cổ áo trước ngực Tiểu Quỳ, sau đó kéo xuống.
Vãi!
Đây là thứ tôi không bỏ tiền ra cũng được xem sao?
Vừa gặp đã trực tiếp cho xem đồ mặc trong luôn à?
Bạch Dã vội trợn to mắt, nhìn lấy nhìn để.
Kết quả hắn lại sững người. Một luồng ánh kim loại trắng bạc lạnh lẽo suýt nữa làm mù mắt hắn.
Á! Mắt tôi!
Sắp mọc lẹo rồi!
Lớp vỏ kim loại lấp lánh ánh bạc lộ ra trong không khí. Những đường ren tinh vi cùng hoa văn hình vòng tròn đan xen tầng tầng lớp lớp. Trong những rãnh hoa văn nhỏ li ti ấy, theo chuyển động của Tiểu Quỳ còn xuất hiện những tia sáng lăn tăn như gợn sóng, tựa thủy ngân lỏng đang chảy dưới da.
“Đồ lót phong cách kim loại này cũng độc đáo đấy.”
Cao Bán Thành sững sờ.
Phong cách kim loại cái quái gì?
Đầu óc cậu có bệnh à?