Chương 123: Tựa như mất hồn
Phòng suite sang trọng tối om, tường nứt toác, trần nhà thì chi chít tranh "Mặc Nước" trừu tượng. Sofa và ghế bị thiêu rụi chất đống ở góc phòng. Cửa sổ kính trong phòng khách vỡ vụn, không còn dấu vết. Gió đêm từ đỉnh núi Phú Sĩ thổi ào ạt, luồn vào người cô gái đang đứng trước cửa.
"Giày của tôi..." Manti rên rỉ thảm thiết.
Chiếc tủ giày gỗ gần cửa đã cháy thành tro, mấy đôi giày hàng hiệu bên trong chẳng còn màu sắc sặc sỡ, thay vào đó là một màu đen khói ám. Đôi giày cao su lông trắng muốt vốn là niềm tự hào của cô giờ bốc mùi protein cháy khét lẹt.
"Trước đây chẳng phải cậu vẫn lăn tăn vụ lông cừu xịn hay dởm của nó à? Giờ thì khỏi phải nghĩ nữa nhé." Lâm Niên vỗ vai an ủi Manti.
"Dù là hàng dởm, nó cũng ngốn của tôi nửa tháng tiền ăn đấy!" Manti đau khổ dời mắt khỏi tủ giày, nhìn sang phòng khách tan hoang thì choáng váng suýt ngã.
Truyện "Không Có Tiền Lên Đại Học, Ta Chỉ Có Thể Đi Đồ Long Chương 123: Tựa như mất hồn" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này