Chương 1
Một cuộc gọi của Giang Tùy, tôi đến trước cửa quán bar.
Đứng ở đó, tôi phải gom hết dũng khí mới dám đẩy cửa bước vào.
Khi tìm được bàn của anh, anh vừa thua một ván bài.
Tôi nghe người bên cạnh nói:
“Anh Tùy, tùy tiện kéo đại một cô gái tới hôn là qua phạt rồi.”
Bình thường khí thế anh quá mạnh, không ai dám đùa như vậy, sợ anh nổi giận.
Lần này, có lẽ vì rượu vào nên mọi người cũng lớn gan hơn.
Không khí quá náo nhiệt, anh cũng mặc kệ cho họ trêu đùa.
Tôi thấy Giang Tùy ngồi lười biếng trên sofa, đuôi mắt hơi nhếch lên, tay nghịch bật lửa một cách tùy ý…
Nghe hình phạt kia, anh chỉ lười nhác nhìn quanh một lượt, hai cánh tay xăm kín hoa văn chống lên lưng ghế…
Rồi khi nhìn thấy tôi, ánh mắt anh sáng lên.
Tôi cảm nhận được ánh nhìn nóng rực ấy, vô thức siết chặt đầu ngón tay.
Anh đứng dậy đi về phía tôi.
Tôi căng thẳng đến mức không biết nói gì, trong đầu chỉ vang mãi câu “hôn đại một cái là xong”.
Tôi đã thích Giang Tùy rất lâu rồi, lâu đến mức người xung quanh tưởng tôi bị điên.
Nhưng anh đối với tôi vẫn như bạn bè, biết rõ tình cảm của tôi mà vẫn lạnh nhạt.
Trong đầu tôi hỗn loạn đủ loại suy nghĩ.
“A Lê, tránh ra.”
Tôi ngây người nhìn anh kéo tôi sang một bên, rồi lướt qua tôi, đi về phía cô gái phía sau đang cười đầy quyến rũ.
Anh ghé tai nói gì đó với cô gái ấy, cô ấy mỉm cười nhìn về phía chúng tôi rồi gật đầu.
Sau đó, anh hôn lên má cô gái.
Cô ấy ngượng ngùng cúi đầu.
Tôi nhìn anh, sắc mặt trắng bệch.
Đây không biết là lần thứ bao nhiêu tôi nhìn thấy Giang Tùy hôn người khác.
Nhưng lần này, tim tôi lại không đau như lần đầu nữa.
...
Giang Tùy quay lại.
Mọi người lập tức vây lấy anh:
“Anh Tùy, anh nói gì với cô gái đó vậy?”
“Cô ấy còn vui vẻ cho anh hôn nữa…”
Giang Tùy ngồi xuống sofa:
“Tôi nói ‘làm ơn giúp tôi, không thì đám bạn tôi bắt tôi đăng story thừa nhận tôi là bot’.”
Cô gái nhìn tôi một cái đầy thương hại rồi gật đầu.
“Không hổ là anh Tùy, khí chất alpha rõ ràng thế này ai dám bảo anh là bot chứ!”
Mọi người lại cười nói rôm rả.
Giang Tùy nhìn sắc mặt tôi có chút khác thường, ra hiệu cho người bên cạnh.
Đám người bắt đầu chen lời:
“A Lê, em cũng biết rồi mà, anh Tùy là người phong lưu.”
“Chỉ thích chơi thôi.”
“Càng ngông càng thích.”
Giang Tùy lập tức hiểu ra vì sao tôi không vui.
“A Lê, tôi đã nói rồi, chúng ta không hợp.”
“Nếu thấy khó chịu, em có thể không cần đến nữa.”
Không biết lấy đâu ra dũng khí, tôi nắm chặt cổ tay anh.
“Anh kết án tử hình người ta, ít nhất cũng phải nói rõ lý do chứ?”
Giang Tùy với những cô gái khác luôn rất lịch sự và dịu dàng.
Chỉ riêng với tôi, anh như sợ tôi hiểu lầm, như sợ tôi bám lấy anh.