“Đi với bản vương.” Phong Đạc trực tiếp cúi người ôm lấy Tô Mặc Nhi.
Tô Mặc Nhi khẽ hô lên một tiếng, lại vô tình thấy được ôn nhu tràn đầy
trong mắt hắn, trong nháy mắt lòng nàng an định lại, ngoan ngoãn dựa vào trong lòng hắn.
“Phong Đạc! Ngươi dám chống lại ý chỉ của
trẫm sao!” Hoàng đế giận không kiềm được, mà đưa ngón tay chỉ vào Phong
Đạc, tức đến nỗi toàn thân phát run.
Phong Đạc đang bước
chân đến cửa sân thì dừng lại, lạnh nhạt nói, “Bản vương chỉ hy vọng phụ hoàng hiểu rõ là, rốt cuộc chiến sự nơi biên quan quan trọng hơn, hay
là chuyện bản vương đón tiên tử làm dâu quan trọng hơn!”
“Ngươi...”
“Sắp xuất chinh rồi, phụ hoàng vẫn nên không ngăn trở bản vương mới thỏa