Đương nhiên bởi vì Diệp Trần quá cường hãn cho nên sinh tử kiếp với
đáng sợ đến như vậy. Sinh tử kiếp của người khác so với bản thân lợi hại hơn một chút. Nhưng sinh tử kiếp của Diệp Trần lại lợi hại hơn hắn hẳn
một đoạn.
Kiếm khí tung hoành, lôi điện tàn sát bừa bãi.
Diệp Trần cùng tận thế chi long dài hơn trăm dặm tiếp tục đại chiến.
Trong phạm vi mấy trăm dặm đều là chiến trường của hai người.
Xa xa, người đeo mặt nạ lạnh lùng đứng xem.
- Trục Lôi Vương! Chuyện gì xảy ra?
Cầu Nhiêm Vương, Thiết Tí Vương còn có một Hôi Điểu Vương trọng thương chạy đến.
- Hắn độ kiếp!
Người đeo mặt nạ tên là Trục Lôi Vương thở dài một hơi, chậm rãi nói ra.
- Độ kiếp!
Cầy Nhiêm Vương trông qua, nhíu mày nói:
- Cái này kiếp gì! Như thế nào lại đáng sợ như vậy. Ta năm đó độ kiếp
cũng không tao ngộ kiếp nạn cường đại như thế nào. Nếu không lập bị đánh chết là cái chắc.
- So với tận thế Long Cung kiếp trong thiên lôi kiếp thì lợi hại hơn rất nhiều.
Trong con mắt người đeo mặt nạ lập lòe hàn quang.
- Cái gì! Trong thiên lôi kiếp, tận thế Long Cung kiếp trong thiên lôi
kiếp không phải là lợi hại nhất sao? Từ xưa đến nay đều là như thế!
Cầu Nhiêm Vương, Thiết Tí Vương cùng Hôi Điểu Vương quá sợ hãi. Bọn hắn chứng kiến Diệp Trần độ kiếp, đã có dự cảm không tốt. Hiện tại sinh tử