Ngồi ở trên đó, có thể nhìn thấy mây mù lượn lờ dưới chân, nhìn gió thổi mây
bay, có một phen tư vị và ý cảnh khác của mây và gió.
Không có vật gì tốt chiêu đãi, về phần Hầu Nhi Tửu, song phương vẫn chưa quen
thuộc, Diệp Trần đương nhiên sẽ không xuất ra chiêu đãi Ma Đao Vương, cũng may
hắn chuẩn bị mấy bộ đồ uống trà và trà thượng phẩm, sau khi nước sôi lên, Diệp
Trần mời Ma Đao Vương và Lam Sơn Mi, nước sôi vừa giội, hương trà bay ra bốn
phía.
Sau khi châm trà, Diệp Trần lấy hoa quả trong giới chỉ ra, đặt lên bàn.
- Hỏa hoa quả!
Ma Đao Vương ăn một Hỏa Lê, không khỏi khen ngon.
- Không có cái gì chiêu đãi, để Ma Đao Vương chê cười.
Diệp Trần bưng chén trà, gió núi thổi lất phất quần áo xanh của hắn, tóc đen