Rống!
Một hồi tiếng rống giận dữ không giống như của nhân loại từ trong yết hầu Thanh
Trĩ Vương phát ra, hai tay của hắn chống đỡ trên mặt đất, chậm rãi đứng thẳng
thân thể lên mà dùng một đôi mắt dã thú chăm chú nhìn về phía Diệp Trần.
"Vừa rồi ngươi không thừa cơ đả bại ta, ngươi sẽ phải hối hận vì việc đó
đấy."
Thanh Trĩ Vương mặt lạnh như băng nói.
Diệp Trần nói: "Thì hiện tại ta cũng có thể đả bại ngươi vậy."
"Ta sẽ không cho ngươi có cơ hội đó đâu."
"Rống!"
Thanh Trĩ Vương lần nữa nổi giận gầm lên một tiếng, ánh mắt dã thú của hắn lần
nữa biến hóa, thân thể biến đổi cao lên đến hơn hai phần ba, mà ở sau lưng của
hắn chợt kéo dài ra ba thanh gai nhọn, mỗi một cây gai nhọn này đều tản mát ra một