"Có, ngươi cũng có sao?"
Diệp Trần hỏi lại Lam Nguyệt.
"Ta có một chữ "Phá", của ngươi là chữ gì vậy?" Chữ “Hành” đang mang một
ý nghĩa trọng đại, sau khi lĩnh ngộ nó thì tốc độ sẽ gia tăng gấp mười gấp trăm
lần, Lam Nguyệt không có ý định bộc lộ ra.
"Chữ “Bá”."
"Thật tốt quá, chờ ta triệt để lĩnh ngộ chữ “Phá” rồi, chúng ta trao đổi với
nhau, ngươi thấy sao?"
"Được chứ."
Diệp Trần không thể tưởng được đối phương lại có một chữ “Phá”, xem ra thân phận
của đối phương không phải đơn giản như vậy, người bình thường làm sao có thể biết
nhiều tin tức như vậy chứ.
...
Một tháng sau, hai người chính thức trao đổi chữ cho nhau.
Chữ “Phá”, danh như ý nghĩa, nó có được tinh túy có thể phá vỡ hết thảy moi thứ,