Chương 118
Sau khi trở về trấn Phúc Lộc, cùng Đại Ly Phiên vương Tống Trường Kính tiến hành một chút luận bàn hời hợt, lão viên của Chính Dương sơn không ở trong nhà lâu, đã vội chạy ra trấn, vào núi chổ của thiếu niên giầy rơm, sau khi dừng lại, lão nhân lui về chỗ lúc trước mình ra quyền, tỉ mỉ quan sát dấu chân trên mặt đất bùn của thiếu niên.
Trừ cái này ra, trong phạm vi nhìn của lão viên, còn có dấu chân liên tiếp, lão viên suy đoán hơn phân nửa là của kiếm tu trẻ tuổi ở Phong Lôi viên để lại, lúc mình ra quyền với thiếu niên ngõ Nê Bình, người nọ rõ ràng là muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi, kiếm khí xuất hiện trong nháy mắt tràn ra ngoài, tuy rằng chợt loé rồi biến mất, ẩn dấu rất sâu, nhưng lão viên vốn là thân kinh bách chiến, ở Chính Dương sơn cái nơi gọi là "Kiếm khí ngang dọc phá bảo bình", tu hành đủ ngàn năm, đối với kiếm khí kiếm ý, thật sự quá mức quen thuộc.
Con vượn hộ sơn ở Chính Dương sơn sống quá lâu rồi, cho nên kiến thức quá mức rộng rãi, đã từng nhìn thấy qua kiếm tiên am hiểu dưỡng dục thượng thừa, bên trong có hơn mười thanh phi kiếm bỏ túi, có thanh còn mỏng nhỏ như lông trâu. Cũng nhìn thấy qua phi kiếm bản mạng lớn như một đỉnh núi, một kiếm chém xuống, Trường Giang và Hoàng Hà đứt đôi.
Lão viên ngưng thần tự định giá xong, lúc này mới tiếp tục đi tới, vào núi nhỏ cỏ dại mọc thành bụi, sau đó là một mảnh rừng trúc, trên mặt đất là những chiếc lá khô thu đông tích góp, chỉ bất quá bởi nhất tới gần trấn nhỏ, rừng trúc cũng không có vẻ hoang vu. Một đường theo dấu chân không dễ phát hiện, lão viên phát hiện mình gần đi ra rừng trúc.
Lão viên vẫn chưa trực tiếp đi ra rừng trúc, mà là nhìn bốn phía chung quanh, vẫn chưa thấy trên mặt đất có dấu chân của thiếu niên, tầm mắt nhìn lên, cây trúc bốn phía cũng có dấu vết không rõ ràng, thế nhưng lão viên vẫn không trực tiếp đuổi lên núi, mà là đột ngột nhảy lên khỏi mặt đất, một chân dẫm lên đầu của một cây trúc, thêm lực đạo, thân thể nghiêng hướng trên núi bên kia, cây trúc uốn lượn theo, như muốn gãy ngang, lão nhân chợt tán khí, thân thể to lớn chợt nhẹ đi như lông chim, cây trúc không còn bị lực đè xuống nhất thời bắn ngược, khôi phục dáng đứng thẳng, lão nhân như tiên nhân ngự phong đứng trên đỉnh thanh trúc, thân hình hơi chập chờn theo cây trúc, nhìn quanh tứ phương, cúi đầu quan sát bốn phía, rốt cục bị lão viên phát hiện một chút dấu vết, nhếch nhếch khóe miệng, đưa tay trái che trán nhìn về phía xa, sau khi cẩn thận lắng tai nghe, nghe được âm thanh nước chảy của khe nước.
Truyện "Kiếm Lai Chương 118" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!