Chương 172
Tiểu cô nương bện tóc sừng dê vươn vươn tay vẽ dài vẽ ngắn, vẻ mặt chán ghét nói: "Lá hòe thôi mà, có phải là thần khí gì đâu, cha ta đêm qua cho ta một cái bàn tính vàng, to thế này này!"
Chỉ tiếc tiểu cô nương áo bông đỏ đã hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình, căn bản không quan tâm tới bàn tính vàng gì cả, nàng ta tiếp tục vung vẩy lá hòe trước mặt bạn học, cái cằm nhỏ hếch lên, chỉ vào Trần Bình An ở phía trước, nói: "Hắn tặng ta đó, trong túi của ta còn có nữa cơ."
Tiểu cô nương tết tóc sừng dê thở dài, từ ngày đầu tiên nàng ta quen Lý Bảo Bình cho tới bây giờ, vẫn chính là cái đức hạnh khiến người ta ghét bỏ này. Nàng ta chỉ nói những gì nàng ta muốn nói, chỉ nghe những gì mà nàng ta muốn nghe, chỉ làm những việc mà nàng ta muốn làm.
Nếu không phải là ở ngõ Kỵ Long chẳng có mấy đứa nhỏ cùng tuổi, tiểu cô nương tết tóc sừng dê cũng chẳng buồn chơi với nàng ta. Rất nhiều lúc, ngay cả Tề tiên sinh cũng đành bất lực với Lý Bảo Bình, bởi vì Lý Bảo Bình luôn sẽ hỏi những câu kỳ quái, thế mà Tề tiên sinh mỗi lần đều sẽ trả lời rất nghiêm túc, chỉ tiếc là thường xuyên không nói ra được đáp án khiến Lý Bảo Bình tin phục, có đôi khi Tề tiên sinh hứng trí bừng bừng nghĩ thông một vấn đề, ngày hôm sau định giải thích nghi hoặc cho Lý Bảo Bình, kết quả Lý Bảo Bình lại quên mất ngày hôm qua đã hỏi gì, chỉ nghĩ tới muốn đi câu cá, bắt dế, thả diều rồi nhanh chân chạy đi, cứ vậy vứt lại Tề tiên sinh ở phía sau.
Trần Bình An hai vai khiêng cành hòe, không tiện quay đầu, chỉ có thể lớn tiếng hỏi: "Trường tư hiện tại có bao nhiêu người?"
Truyện "Kiếm Lai Chương 172" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này