Chương 620
Lão ẩu mặt không chút sắc máu cong người, kinh ngạc nhìn bốn người ngoài cửa.
Người đọc sách vừa gõ cửa lá gan rất nhỏ, thấy lão ẩu âm trầm dọa người, đúng là không dám tự mình làm chủ, núp ở phía sau đồng bạn, chỉ cảm thấy lên trời không có đường xuống đất không có cửa, khổ quá đi thôi.
Vị thư sinh còn trẻ yêu thích đọc bách gia điển tịch này, thường xuyên có thể từ trong những giấy bút sách vở đọc khi nhàn tình ngẫu ký, lật giở tới một số quỷ mị tinh quái không có gì là không có, chuyện xưa cố nhân, nhìn chung chia làm hai loại, một loại son phấn kiều diễm, tương tự hồ mị yêu thư sinh, và chính là loại trước mắt này, quỷ khí dày đặc, mặc dù trời tối đi vào, thế nào mà lại thấy đình viện thật sâu, rường cột chạm trổ, may mắn sống đến khi bình minh rời đi, sẽ biến thành mộ hoang ai phần cáo thỏ thường lui tới.
Bấp ba bấp bênh, trời giá rét đông lạnh, người đọc sách tay cầm cây đuốc, so với đồng bạn thì gan lớn hơn, chỉnh lại rương sách sau lưng, vừa chà chà tay để sưởi ấm, vừa cười khổ nói: "Lão thẩm có thể cho bọn ta ở nhờ một đêm? Bên ngoài thật sự mưa quá lớn, bọn ta có bằng hữu không chịu được đông lạnh, đã ngất rồi, nếu như không có chỗ nào ấm áp để ở, có sống qua tối nay hay không cũng khó nói, mong rằng lão thẩm giúp đỡ, coi như là cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp Phù Đồ."
Lão ẩu cau mày, nói phương ngôn địa phương khó nghe khó hiểu, hình như là đang chất vấn cái gì.
Truyện "Kiếm Lai Chương 620" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này