Chương 765
Đi khỏi sảnh động, Trần Bình An cảm giác rất giống như lại được nhìn thấy ánh mặt trời, phát hiện cửa động vẫn là phủ kín nhai khắc danh nhân, so với cửa ra Sơ Thủy quốc cuối phương Bắc, còn dày đặc hơn, tựa như đang cùng tranh đoạt vị trí, tận dụng mọi thứ, có vài nhai khắc giống như đang nổi đóa cùng hàng xóm. Ở cửa động Trần Bình An xem qua từng cái một, chữ đương nhiên đều là chữ đẹp, ý nhị mỗi người mỗi vẻ, nhưng tận đáy lòng lại cảm thấy giống như vẫn không thể so được với thiếu niên Thôi Sàm viết chữ.
Bên ngoài cửa ra là một sơn cốc, đường đi bằng phẳng rộng rãi, cửa hàng hai bên so với những thương gia bên bờ cửa ra càng thêm phú quý xa hoa, trên đường người đến người đi, thái bình thịnh thế, phồn hoa huyên náo, cho dù là mấy con chó cỏ nằm úp sấp ven đường cũng lộ ra vẻ nhàn nhã.
Thu hút ánh nhìn nhất là một tiểu lâu ba tầng bên tay trái, mái hiên vểnh cao lên, câu tâm đấu giác (*), treo tấm biển chữ vàng "Cửa ra Ý Nữ", Trần Bình An hôm nay đã quen đường đi nước biết, biết chỗ này chính là địa điểm bỏ tiền lên độ thuyền đi hướng Lão Long thành, sau khi đi vào, hỏi thăm tiếp tân một phen, biết được độ thuyền đi hướng Lão Long thành chuyến sớm nhất là buổi trưa hôm nay sẽ tới, khoang thuyền thượng đẳng có giá hai mươi đồng Tuyết Hoa tiền, khoang thuyền trung đẳng là mười đồng, Trần Bình An hỏi giá khoang thuyền mạt đẳng, vị nam tử kia ngoài cười nhưng trong không cười giải thích, độ thuyền Dương Chi Đường đi hướng Lão Long thành, phòng rẻ nhất chính là phòng trung đẳng mười đồng Tuyết Hoa tiền, căn bản không có cái gọi là mạt đẳng.
(*) Câu tâm đấu giác: cấu trúc cung điện trong và ngoài đan xen, kết nối với nhau vừa phức tạp vừa khéo léo, tinh xảo
Bốn phía đại đường lâu nội, đều là ánh mắt hơi hơi châm chọc cùng ý cười, Trần Bình An lại không cảm thấy mất mặt xấu hổ, lấy ra hai mươi đồng Tuyết Hoa tiền, mua ngọc bội lên thuyền, tạo hình mặt chính mặt phụ có "Dương Chi Đường" "Thượng đẳng phòng mười một", Trần Bình An nhìn mười một, nhớ tới con dấu để ở lại trúc lâu Lạc Phách Sơn, cảm thấy là dấu hiệu tốt, rất may mắn, Trần Bình An cười ha ha đi ra cửa, tính toán thời gian một chút, rồi bắt đầu đi dạo phố, tính mua hai bộ quần áo, giầy không cần, nhiều năm mang giầy rơm như vậy đã trở thành thói quen, hơn nữa trong phương thốn vật còn hai đôi mới tinh.
Truyện "Kiếm Lai Chương 765" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!