Kinh Thành Đệ Nhất Hãn Phụ Gả Cho Thái Phó

Chương 2

Chương 2
Ta nâng chén trà, bình thản đặt trở lại trên bàn.
Một giọt trà cũng không hề sóng sánh.
Ta khom người xuống, cố để tầm mắt ngang với hắn.
Trâm cài và châu ngọc trên người va vào nhau leng keng, âm thanh vốn thanh thúy, lúc này lại trở nên chói tai lạ thường.
Ta đưa tay, muốn xoa đầu hắn.
Hắn theo bản năng rụt người lại, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hoàng.
Tựa như một con thú nhỏ vừa bị kinh hãi.
Bàn tay ta khựng giữa không trung.
Nơi lồng ngực vừa vỡ vụn kia, từng cơn đau dày đặc âm ỉ lan ra.
Ta hạ thấp giọng, dùng một ngữ điệu dịu dàng mà suốt đời này chưa từng cất lên.
“Đừng sợ.”
Ta chậm rãi đưa tay ra lần nữa.
Lần này, hắn không né tránh.
Bàn tay ta nhẹ nhàng đặt lên mái tóc mềm mại nhưng khô ráp của hắn.
“Có rồi.”
Ta nghe chính mình khẽ nói.
Giọng nói hơi khàn.
“Từ hôm nay trở đi, mẫu thân sẽ che chở cho con suốt cả đời.”
Hắn ngơ ngẩn nhìn ta.
Trên hàng mi dài đã đọng một giọt lệ trong veo.
Giọt nước mắt ấy khẽ rung rung, cuối cùng vẫn lặng lẽ rơi xuống.
Rơi trên mu bàn tay hắn.
Cũng rơi thẳng vào tim ta.
Ta nhẹ nhàng kéo hắn vào lòng.
Cả người hắn cứng đờ như một khúc gỗ.
Ta khẽ vỗ về sau lưng hắn.
“Con tên là gì?”
“... Cố Tử An.”
Giọng nói buồn buồn, khe khẽ vọng ra từ trong lòng ta.
Cố Tử An.
Là trưởng tử duy nhất của phu quân ta, Cố Trường Uyên.
Ta đứng dậy, ôm hắn vào lòng.
Tấm thân hắn nhẹ bẫng, nhẹ đến mức chẳng giống một con người.
Ta thong thả trở lại ngồi trên ghế chủ vị, để Cố Tử An ngồi trên đùi mình.
Hắn căng thẳng nắm chặt vạt áo ta, thân hình bé nhỏ vẫn khe khẽ run rẩy.
Một tay ta ôm lấy hắn che chở, tay còn lại cầm lên chiếc màn thầu ban nãy hắn lén giấu trên bàn.
Chiếc màn thầu đã nguội lạnh từ lâu, cứng như đá.
Ánh mắt ta lần nữa lướt qua đám người đang quỳ dưới sảnh.
Trong mắt không còn lấy nửa phần ý cười.
Chỉ còn lại hàn ý lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi đao.
“Ai đưa chiếc màn thầu này cho tiểu thiếu gia?”
Giọng ta không lớn, nhưng đủ để mỗi một người trong đại sảnh đều nghe rõ mồn một.
Không một ai đáp lời.
Tất cả đều cúi gằm đầu thấp hơn.
“Không ai chịu mở miệng sao?”
Ta khẽ tung hứng chiếc màn thầu trong tay.
“Được.”
“Vậy thì từ nay, tất cả đều đừng hòng dùng bữa nữa.”
“Kể từ hôm nay, đồ ăn của toàn bộ người trong phủ đều đổi thành thứ này.”
“Bao giờ có kẻ nhớ ra, bao giờ mới được đổi lại.”
Trong đám người lập tức dấy lên một trận xôn xao.
Một ma ma ăn mặc chỉnh tề ngẩng đầu, trên mặt nặn ra nụ cười nịnh nọt.
“Phu nhân bớt giận.”
“Chuyện này... e rằng là do tên nô tài mắt mù nào đó...”
Ta lạnh lùng cắt ngang lời bà ta.
“Ngươi là ai?”
“Bẩm phu nhân, nô tỳ là Trương ma ma, từ trước đến nay vẫn luôn...”
“...phụ trách hầu hạ tiểu thiếu gia.”
Giọng nói của bà ta dần trở nên run rẩy, thiếu hẳn khí thế.
Ta nhìn bà ta, khóe môi khẽ cong.
“Ồ? Từ trước đến nay đều do ngươi chăm sóc tiểu thiếu gia?”
Ta kéo đôi chân trần của Cố Tử An lộ ra, để những đầu ngón chân tím tái vì lạnh hướng thẳng về phía Trương ma ma.
“Đây là cách ngươi chăm sóc hắn sao?”
Rồi ta lại giơ cao chiếc màn thầu cứng như đá kia.
“Còn thứ này, cũng là do ngươi chăm sóc mà ra?”
Sắc mặt Trương ma ma tức khắc trắng bệch như giấy.
Môi bà ta run cầm cập, một câu cũng không thốt nên lời.
“Người đâu.”
Ta lạnh giọng hạ lệnh:
“Lôi bà ta ra ngoài.”
“Đánh!”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất