Chương 6
Chẳng mấy chốc, bát canh đã cạn đáy.
Ánh mắt hắn lại tha thiết nhìn sang đĩa điểm tâm bên cạnh.
Ta cầm một miếng bánh hoa hồng, đưa cho hắn.
Hắn nhận lấy, trước tiên đưa lên mũi ngửi khẽ.
Sau đó mới cẩn thận cắn một miếng nhỏ.
Vị dẻo thơm ngọt ngào tan dần nơi đầu lưỡi.
Đôi mắt hắn cong lên như vành trăng non.
Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn cười.
Đẹp vô cùng.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bẩm báo.
“Phu nhân, đại nhân đã hồi phủ.”
Cố Trường Uyên.
Phu quân của ta.
Hắn đã trở về.
Nét ôn hòa trên gương mặt ta lập tức tan biến, thay vào đó là vẻ thanh lãnh quen thuộc.
“Cho chàng vào.”
Nghe hai chữ “đại nhân”, thân thể Cố Tử An khẽ cứng đờ.
Thần sắc vừa mới thả lỏng lại lần nữa trở nên căng thẳng.
Đến cả miếng bánh hoa hồng trong tay, hắn cũng quên mất chưa ăn.
Ta nhẹ nhàng vỗ lưng hắn.
“Đừng sợ, có mẫu thân ở đây.”
Chẳng bao lâu sau, một thân ảnh cao lớn khoác quan bào màu phi hồng xuất hiện nơi cửa.
Hắn đứng ngược sáng, khiến dung mạo nhất thời không nhìn rõ.
Nhưng khí độ trầm ổn như núi, lại mang theo vẻ xa cách đặc trưng của bậc văn nhân, trong khoảnh khắc đã bao trùm khắp gian phòng.
Cố Trường Uyên bước vào nội thất.
Ánh sáng cũng theo đó phủ lên gương mặt hắn.
Mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng.
Quả là một nam nhân tuấn mỹ hiếm có.
Chỉ là khí chất quanh người quá mức thanh lãnh, tựa khối hàn ngọc thượng hạng, khiến người ta chỉ dám đứng xa mà ngắm nhìn, chẳng dám tùy tiện đến gần.
Ánh mắt hắn trước tiên dừng trên người ta, khẽ khựng lại.
Rồi chậm rãi chuyển sang Cố Tử An ngồi bên cạnh.
Khi nhìn thấy Cố Tử An đã thay y phục sạch sẽ, ngồi trên chiếc nhuyễn tháp, ngoan ngoãn ăn điểm tâm.
Trong đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng không gợn sóng ấy, thoáng hiện một tia kinh ngạc.
“Con…”
Hắn cất lời, giọng nói trầm thấp dễ nghe, nhưng cũng giống hệt con người hắn, lạnh lẽo đến không mang theo chút hơi ấm nào.
Ta không đợi hắn nói hết, đã trực tiếp cắt ngang.
“Cố Trường Uyên.”
Ta khoanh tay trước ngực, tựa người lên chiếc nhuyễn tháp, ngước mắt nhìn hắn.
“Con trai của huynh... huynh còn muốn hay không?”
Hàng mày của Cố Trường Uyên khẽ chau lại, động tác nhỏ đến mức gần như không thể nhận ra.
Hiển nhiên, hắn không ngờ...
Lần đầu gặp mặt, điều đầu tiên ta nói với hắn lại là câu ấy.
Hắn không lập tức đáp lời.
Ánh mắt lần nữa rơi trên người Cố Tử An.
Lần này, hắn nhìn cẩn thận hơn.
Hắn nhìn thấy dấu tay vẫn chưa tan trên khuôn mặt non nớt của đứa bé.
Nhìn thấy trên cổ tay gầy gò lộ ra ngoài kia là một mảng bầm tím đến chói mắt.
Đôi mắt tĩnh lặng như giếng cổ cuối cùng cũng dậy sóng.
Một cơn cuồng phong lạnh buốt, đủ khiến người ta kinh hãi.
Hắn trầm mặc thật lâu.
Lâu đến mức ta tưởng hắn sẽ không mở miệng nữa.
Mãi sau, hắn mới chậm rãi thốt ra ba chữ.
“Là chuyện gì?”
04
Ta nhìn Cố Trường Uyên, lặp lại câu hỏi vừa rồi.
“Cố Trường Uyên, con trai của huynh... huynh còn muốn hay không?”
Đó không phải là một câu hỏi.
Mà là tối hậu thư.
Cố Trường Uyên thu hồi ánh mắt khỏi Cố Tử An, rốt cuộc mới nhìn thẳng vào ta.
Ánh mắt hắn vô cùng phức tạp.
“Ý nàng là gì?”
Giọng hắn càng thêm trầm lạnh.
“Ý ta là...” Ta đưa tay chỉ vào những vết thương trên người Cố Tử An.
“Nếu huynh về chậm thêm nửa ngày nữa, điều huynh nhìn thấy... e rằng chỉ còn là một thi thể.”
Lời của ta tựa như một lưỡi băng đao, đâm thẳng vào gian nội thất vốn ấm áp.
Sắc mặt Cố Trường Uyên...
Trong nháy mắt trở nên xanh mét.
Hắn sải bước thật nhanh.
Nhưng không phải về phía ta.
Mà là về phía Cố Tử An.
Hắn quỳ xuống, định đưa tay chạm vào mảng bầm trên cánh tay đứa bé.
Thế nhưng, bàn tay ấy lại khựng giữa không trung.