“Hai mẹ con các người không cần nhìn ta, đúng là ta không đồng ý lắm.” Phòng Nhị Hà bất đắc dĩ nói.
Phòng Ngôn thắc mắc hỏi: “Vì sao vậy ạ, cha?”
Phòng Nhị Hà nói: “Mười ngày trước chúng ta vừa mới định tiền công, bây giờ lại nói muốn tăng, tuy rằng người nhận được tiền bây giờ sẽ rất vui. Nhưng mà, cứ như vậy mãi thì sao? Mười ngày đã tăng lương, sau này lượng công việc nhiều lên có phải cũng tăng lương nữa không? Lỡ như có lần nào chúng ta không tăng thì sao? Chẳng phải trong lòng họ sẽ sinh ra oán hận à?”
Phòng Ngôn suy ngẫm lời Phòng Nhị Hà nói, gật gật đầu, bảo: “Vẫn là cha nghĩ xa.”
Phòng Nhị Hà thở dài một hơi: “Đâu phải cha nghĩ xa, chẳng qua là trước đây từng chịu thiệt thòi về mặt này rồi, giống như tên tiểu công lúc trước... Ai, không nhắc tới nữa.”
Nhắc tới chuyện cũ, lòng Phòng Nhị Hà vẫn không thoải mái cho lắm.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Ngôn nhìn ra vẻ mặt có chút u uất của Phòng Nhị Hà, vội nói: “Cha, chuyện xảy ra trước đây chưa chắc đã là chuyện xấu. Ít nhất cha đã rút ra được kinh nghiệm giáo huấn từ thất bại, vận dụng vào việc buôn bán hiện tại, chúng ta sẽ bớt đi được rất nhiều đường vòng, có thể nói là chuyện đáng mừng mà. Cha nói có đúng không?”
Quả nhiên, Phòng Nhị Hà nghe Phòng Ngôn nói xong, khóe miệng dần dần nở nụ cười. Vui mừng nói với Vương thị: “Xem ra đọc nhiều sách vẫn có lợi, bà xem Nhị Ni nhi giờ hiểu biết nhiều đạo lý hơn rồi, ta thấy Đại Ni nhi cũng nên bớt thêu thùa lại, đọc thêm chút sách mới phải.”
Vương thị cũng gật gật đầu: “Ông nói rất phải. Lát nữa ta sẽ nói với Đại Ni nhi một tiếng.”
Phòng Ngôn xen mồm nói: “Cha mẹ, con thấy không chỉ tỷ tỷ phải đọc thêm sách, mà cha mẹ cũng nên đọc thêm sách nữa. Chuyện làm ăn nhà ta nhất định sẽ ngày càng lớn, đến lúc đó cha mẹ không cần tự mình động tay, nhưng việc sổ sách, làm ăn buôn bán, ký kết giao kèo với người ta đều cần cha mẹ lo liệu.”
Vương thị cười nói: “Đó cũng là chuyện cha con phải lo, mẹ không cần.”
Phòng Ngôn phản bác: “Sao lại không cần mẹ chứ, các ca ca học hành giỏi giang như vậy, đều thi đậu vào thư viện Sương Sơn, sau này nói không chừng còn làm quan. Mẹ đến lúc đó còn có thể có cáo mệnh. Nhà ta lúc đó ở nhà cao cửa rộng, mẹ phải quản lý mọi việc trong nhà, bận rộn lắm đấy.”
“Làm quan? Cáo mệnh?” Vương thị kinh ngạc, sau đó cười liếc nhìn Phòng Nhị Hà: “Ông xem Nhị Ni nhi nhà ta kìa, còn có lòng tin hơn cả hai ca ca nó nữa, đến cả cáo mệnh cũng nói ra được. Đó đều là chuyện trong phim kịch, dân quê chúng ta nào dám mơ tưởng mấy chuyện đó.”
Phòng Nhị Hà cũng không coi lời Phòng Ngôn nói là thật, nhưng nghĩ đến chuyện làm ăn nhà mình quả thật sẽ ngày càng lớn, lòng hắn cũng nóng lên, nói: “Chúng ta khoan hãy nói chuyện ca ca con có làm quan được hay không, nhưng mà, đọc thêm sách cũng tốt. Ta và mẹ con đều ghi nhớ rồi.”
Phòng Ngôn nhìn bộ dạng không tin của cha mẹ, thầm nghĩ, mặc kệ cha mẹ tin hay không, Phòng Đại Lang nhất định sẽ thi đậu. Kiếp trước đã có thể thi đậu, kiếp này khởi điểm cao hơn, càng không thành vấn đề.
Nghĩ đến mục đích mình vừa tới đây, nàng nói sang chuyện khác: “Đúng rồi cha, vừa rồi cha nói không nên luôn tăng tiền công con cũng đồng ý. Chỉ là, hiện giờ gói bánh bao và màn thầu nhiều, các thím cũng mệt. Con có một ý này, cha có muốn nghe không.”
Mỗi lần cô con gái nhỏ này đều có thể đưa ra được ý kiến hay, Phòng Nhị Hà nghe nàng nói cũng nghiêm mặt lại: “Con nói đi. Cha nghe.”
“Cha, mẹ, con và đại tỷ tuy buổi sáng dậy trễ, nhưng con cũng biết cha mẹ buổi sáng ngày càng dậy sớm hơn. Cha mẹ thương con gái, không muốn chúng con dậy quá sớm, nhưng con gái cũng thương cha mẹ. Hay là, buổi sáng chúng ta cũng tìm người đến phụ giúp đi, cũng không cần ai khác, tìm thúc Phòng Nam và thúc Phòng Bắc là được rồi. Như vậy, chúng ta có thể gộp tiền công của hai thúc vào tiền công của hai thím.”
Phòng Ngôn nghĩ, thêm hai người đàn ông khỏe mạnh, tốc độ chắc chắn sẽ nhanh hơn.
Vương thị nghe Phòng Ngôn nói, không hề nghĩ ngợi, liền bảo: “Không cần, cha mẹ không mệt, chỉ là dậy sớm một lát, buổi chiều về nghỉ ngơi một chút là được rồi.”