“A? Dậy sớm vậy làm gì?” Phòng Ngôn hỏi.
“Cha con thấy tiệm chúng ta mở không sớm bằng nhà bên cạnh, lúc mình đến huyện thành thì đã có người rồi, nên muốn đi sớm hơn một chút.”
Giờ Dần chính, cũng là bốn giờ sáng. Phòng Ngôn nghĩ, vậy cũng được, ít nhất không phải dậy từ ba giờ.
“Cha cứ nghĩ đến buôn bán ở huyện thành là ngủ không yên. Vừa tỉnh dậy là thấy cả người hăng hái. Ha ha.” Phòng Nhị Hà nói.
Phòng Ngôn thầm nghĩ, người lao động thật đáng mến.
Phòng Đại Ni nhi nhìn thoáng qua bầy gà trong chuồng, nói: “Với lại, cha mẹ, chúng ta có thể mua thêm ít gà nữa, cha mẹ không thấy gà nhà mình bây giờ có nhiều con một ngày đẻ hai trứng sao, mua thêm gà, trứng gà cũng có thể nhiều gấp đôi. Chúng ta có thể bán ở tiệm, bán sống hay chín đều được, bán nhiều thì cũng là một khoản thu.”
“Cha, ở đây đã có hơn hai mươi con gà rồi, cha có thể tranh thủ làm một cái chuồng gà lớn hơn, tốt nhất là hai tầng. Có thể tách gà lớn nhỏ ra.” Phòng Ngôn bổ sung. Nàng nhớ trước đây từng thấy gà ở trại chăn nuôi được nhốt trong chuồng, chia làm nhiều tầng, bên ngoài quây lưới. Như vậy không chỉ dễ chia gà lớn nhỏ và chủng loại, mà còn dễ quản lý, quét dọn.
Phòng Nhị Hà nói: “Cái này đơn giản, lát nữa cha đi tìm người mua ít gạch.”
Hiện tại kiếm được nhiều tiền hơn, việc cần làm cũng nhiều, loại gạch mộc rẻ tiền như trước kia cũng không cần tự làm nữa. Vừa mệt vừa chậm. Vẫn là nên dùng gạch tốt một chút, có thể dùng được lâu hơn. Dù chuồng gà hỏng cũng có thể dỡ ra sửa lại.
Phòng Nhị Hà liếc nhìn bức tường lùn bên ngoài vườn rau, nói: “Chờ nhà ta kiếm thêm được ít tiền nữa, bức tường bên ngoài vẫn phải xây cao lên mới được. Chỉ dùng rào tre thì không ổn.”
Đúng! Đây cũng là vấn đề Phòng Ngôn luôn canh cánh. Trước kia vì không có tiền, mua không nổi nhiều gạch nung và gạch mộc, nên bên ngoài chỉ là một hàng rào thấp. Giờ vẫn chưa có tiền, nên phải đợi một thời gian nữa mới có thể rào hết một mẫu đất này.
“Nhưng mà, cha ơi, nhà ta có thể nuôi một con chó. Tốt nhất là con nào hung dữ một chút, buổi tối cũng có thể trông coi vườn rau.”
Vương thị cũng nói: “Đúng vậy, cha nó à, ông đi tìm một con ch.ó đi. Đại Ni nhi với Nhị Ni nhi ở nhà, nuôi con ch.ó cũng tốt.”
Phòng Đại Ni nhi nói: “Nương, làm gì có nguy hiểm, Hà Hoa với đệ đệ nó cũng ngày nào chẳng ở nhà hai người, có sao đâu.”
Phòng Nhị Hà nói: “Cứ nuôi đi, cho nương con yên tâm.”
Bàn bạc xong, Phòng Nhị Hà liền đi tìm người mua gạch. Lúc về, trên tay ông ôm một con ch.ó con, là một con ch.ó nhỏ màu vàng đất, lông lốm đốm đen. Mắt nó đen láy nhìn Phòng Ngôn.
Phòng Ngôn kinh ngạc: “Cha, tốc độ của cha nhanh thật đấy, vừa nói tìm ch.ó con mà đã tìm được rồi.”
Phòng Nhị Hà cười: “Cũng là tình cờ, vừa gặp chú Thành con, nói chuyện vài câu. Chó nhà chú ấy mới đẻ không lâu, còn thừa ba con nhỏ, cha liền đi xin một con.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Đại Ni nhi cũng bước tới, vui vẻ nhìn con ch.ó nhỏ trong lòng Phòng Nhị Hà.
Sáng hôm sau, Phòng Ngôn và Phòng Đại Ni nhi không cần dậy sớm, nhưng cả hai vẫn tỉnh giấc vào đúng giờ Dần chính. Thói quen quả là một thứ đáng sợ. Hoạt động giải trí ban đêm ở thời cổ đại cũng ít, ngủ sớm nên tỉnh cũng sớm.
Hai chị em dứt khoát không ngủ nữa, dậy phụ giúp. Chờ tiễn đoàn người Phòng Nhị Hà đi, Phòng Đại Ni nhi bắt đầu chuẩn bị thức ăn cho gà và heo.
Cho gà con ăn là cám, loại cám còn sót lại lúc xay bột mì. Vào thời kỳ đói kém, thứ này có khi còn dùng cho người ăn. Cho heo ăn là hèm.
Cả hai thứ này đều phải nấu lên, hoặc dùng nước sôi trần qua mới cho gà và heo ăn được.
Phòng Đại Ni nhi đang bận rộn với mấy thứ này.
Còn Phòng Ngôn thì ra vườn rau tìm mấy loại rau dại già hơn một chút, trộn lẫn với cỏ mà Phòng Nhị Hà đã cắt chiều hôm qua, tất cả đều cho gà và heo ăn.
Nhìn gà và heo ăn ngon lành, trong mắt Phòng Ngôn đều là hình ảnh những đồng tiền.
Mà, con heo béo thế này mổ thịt chắc chắn ngon lắm. Ăn cỏ ngâm nước linh tuyền, hương vị nhất định sẽ rất tuyệt. Còn gà nữa, có một lứa gà trống có thể làm thịt rồi. Lúc mua dĩ nhiên là muốn mua gà mái, nhưng cũng phải dựa vào vận may, có con nhìn nhầm, nuôi một thời gian mới phát hiện là gà trống.