“Mậu Chi huynh, mời.” Phòng Đại Lang dẫn Tôn Bác vào nhà.
Phòng Nhị Hà sớm đã đứng ở cửa chờ, lúc này cũng dẫn Toàn Trung đi cất xe ngựa, cho ngựa ăn cỏ.
Vương thị đã bắt đầu chuẩn bị cơm chiều, Phòng Ngôn và Phòng Đại Ni nhi cũng ở bên cạnh phụ giúp. Lúc này thấy Tôn Bác tới, cũng từ nhà bếp ra chào hỏi.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Chờ làm cơm xong, Vương thị, Phòng Đại Ni nhi và Phòng Ngôn đến phòng phía tây của Phòng Ngôn ăn cơm, Phòng Nhị Hà bọn họ ở nhà chính ăn.
Tuy mọi người đã học ở thư viện cả ngày, lại còn ngồi xe ngựa về thôn, nhưng ba người đang vội vã muốn có thành tựu trên con đường khoa cử cũng không vì thế mà trì hoãn thời gian, ăn cơm xong, đi dạo tiêu thực trong sân một lát liền đi thư phòng ở phòng phía đông học tập.
Hiện giờ trong nhà có tiền, vì tính toán lâu dài, Phòng Ngôn kiến nghị Phòng Nhị Hà mua dầu đèn và nến tốt nhất cho các ca ca, thắp nhiều một chút, phải làm cho cả căn phòng sáng sủa. Thời này không có kính cận thị, lỡ mà bị cận thì phiền phức.
Tôn Bác vào theo, phát hiện hai người Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang đốt rất nhiều nến và dầu đèn, thực sự kinh ngạc.
Chờ toàn bộ nến và dầu đèn đều được thắp sáng, căn phòng này quả thực sáng như ban ngày.
Ngay cả nhà bọn họ, buổi tối hắn học cũng chưa bao giờ đốt nhiều dầu đèn như vậy. Chỉ cần có thể thấy rõ chữ trên sách là được rồi, đốt nhiều như vậy chẳng phải là… lãng phí sao? Tôn Bác nghĩ vậy, cũng hỏi ra như vậy.
Kết quả Phòng Đại Lang cười cười: “Mậu Chi huynh nói phải, chỉ là tiểu muội nhà ta không biết đọc được ở đâu, nói là có người mỗi ngày đọc sách trong phòng rất tối, lâu dần, liền phát hiện có chút không thấy rõ đồ vật ở xa. Tiểu muội sợ hai huynh đệ chúng ta bị bệnh về mắt, cho nên liền mỗi ngày giám sát chúng ta đốt nhiều dầu đèn như vậy.”
Tôn Bác gật gật đầu: “Ta cũng từng đọc qua câu chuyện tương tự, chỉ là không để trong lòng thôi. Không ngờ Ngôn tỷ nhi đọc sách lại cẩn thận như vậy, còn có thể nghĩ đến nhiều chuyện như thế, xem ra ta không bằng muội ấy tỉ mỉ. Ta ngày thường buổi tối đọc sách cũng thường xuyên cảm thấy mắt bị mờ, nhìn vật không rõ, ta thế mà không nghĩ đến chuyện này, xem ra thật là uổng công đọc nhiều sách như vậy.”
Phòng Đại Lang nói: “Mậu Chi huynh khiêm tốn rồi, Ngôn tỷ nhi đọc sách dù sao cũng ít, nhà ta cũng chỉ có bấy nhiêu sách, tầm mắt cũng hữu hạn. Nhưng những câu chuyện Mậu Chi huynh ngày thường kể rất nhiều đều là ta chưa từng nghe qua, những chuyện kỳ văn dị sự đó cũng là ta chưa từng thấy trên sách. Ta thật sự bội phục huynh.”
Tôn Bác cười: “Ta chẳng qua là đọc nhiều sách tạp nham thôi, chứ nói đến khoa cử thì không được. Đúng rồi, nếu Ngôn tỷ nhi có hứng thú với mấy cuốn sách tạp nham đó, ta có thể cho muội ấy mượn mấy cuốn đọc.”
Phòng Nhị Lang vừa nghe nói: “Vậy thì tốt quá, muội ấy thích xem mấy câu chuyện kỳ quái lắm.”
Phòng Đại Lang liếc Phòng Nhị Lang một cái, lại nhìn Tôn Bác: “Mậu Chi huynh khách khí rồi.”
“Tu Trúc huynh, huynh không cần khách khí với ta. Chúng ta cùng nhau làm ăn không nói, còn cùng nhau đọc sách, nói là thân như huynh đệ cũng không quá. Ta về nhà liền đi tìm mấy cuốn sách, bảo Toàn Trung mang cho Phòng đại thúc đưa cho Ngôn tỷ nhi.”
Phòng Đại Lang thấy từ chối không được, đành nói: “Ta ở đây thay tiểu muội cảm ơn huynh.”
Chờ đến lúc Lý thị và Hứa thị nhào bột xong định về, Phòng Ngôn và Phòng Đại Ni nhi cũng đi theo hai người họ. Bởi vì Tôn Bác và Toàn Trung tới, trong nhà cũng coi như có nam nhân xa lạ, nhà các nàng không phải là loại nhà có hai lớp sân, cần phải tránh mặt một chút.
Buổi tối, Phòng Ngôn, Phòng Đại Ni nhi và Phòng Hà Hoa ngủ chung một giường.
Phòng Nhị Hà và Vương thị ngủ ở phòng của hai chị em Phòng Ngôn, Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Lang ngủ ở phòng của Phòng Nhị Hà, Tôn Bác và Toàn Trung ở phòng của Phòng Đại Lang.
Chỉ là, chờ rửa mặt xong, Tôn Bác vẫn còn vấn đề chưa thảo luận xong với Phòng Đại Lang. Vì thế, cuối cùng ba người Phòng Đại Lang, Phòng Nhị Lang và Tôn Bác cùng nhau ngủ ở phòng phía đông, Toàn Trung một mình chạy đến nhà chính ngủ.