Chương 137: Không Thấy Người Cũ Cười
Trần Lạc ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn người trước mặt, rồi đưa tay ra.
"Làm gì?" Lão Hoàng hỏi.
"Một trăm lượng." Trần Lạc mở miệng đòi: "Ngươi từng nói, gặp lại sẽ trả ta một trăm lượng bạc. Bây giờ gặp lại rồi, ngươi nên trả tiền thôi."
Sắc mặt Lão Hoàng lập tức cứng đờ, lúng túng cười gượng hai tiếng: "Lần sau, lần sau..."
Trần Lạc chẳng buồn để ý đến hắn, lão già này vẫn chứng nào tật ấy. Lần sau, lần sau... Chắc lần sau gặp lại, một trăm lượng bạc này lại thành "lần sau" nữa mất.
Truyện "Làm Thái Giám, Ta Tuyệt Không Nghĩ Trường Sinh Bất Tử Chương 137: Không Thấy Người Cũ Cười" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này