Chương 297: Một Người Một Kiếm Thừa Phong Đi (2)
"Ngươi cũng có đại công đức."
Bạch Ngọc Thiền mỉm cười, nhưng trên mặt lộ chút vẻ xấu hổ, hệt như đứa trẻ làm việc tốt được cha mẹ khen ngợi.
Tiểu hồ ly có vẻ buồn ngủ, nó ghét nhất trời mưa. Thế là biến thành một cục bông tròn vo nằm ườn trên giường, chẳng buồn nhúc nhích. Trừ những lúc ăn cơm, nó cố gắng lắm mới mở nổi mắt, duy trì hình người để gặm kê giá con, còn lại đa phần thời gian đều giữ nguyên cái dáng tròn vo ấy.
"Như vậy là không tốt đâu."
Trần Lạc nhắc nhở Tiểu Bạch.
Truyện "Làm Thái Giám, Ta Tuyệt Không Nghĩ Trường Sinh Bất Tử Chương 297: Một Người Một Kiếm Thừa Phong Đi (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này