Chương 38: Đánh lén
Ba người vốn dĩ đã muốn chùn bước, đồng loạt nhìn sang Nhan Thời Tự.
Hạ Tư Tề mừng rỡ như điên nói: "Ngài có cách phá giải phù lục cấm chế sao?"
Đến cả phù lục huyền ảo khó lường cũng có cách phá giải, chuyến này vào Tàng Trân Các, ngoài miệng nói là thám hiểm, thực ra Cự Tử tiền bối đã sớm có sự chuẩn bị vẹn toàn.
Nói không chừng, thực sự có thể trộm được nhật quỹ của Minh Tông.
Hai tên áo đen chằm chằm nhìn Nhan Thời Tự, bọn chúng quấn kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt, trong mắt tràn ngập sự khẩn thiết.
Lúc này mà quay về, thật sự khiến người ta không cam lòng.
Nhan Thời Tự nói: "Cách phá giải rất đơn giản, cứ đẩy nó là được."
Cái gì?!
Ba người hoài nghi mình nghe nhầm.
Tên áo đen lùn hừ lạnh nói: "Nói nhảm, nếu đẩy được, còn cần ngươi nói sao! Vốn tưởng ngươi có diệu kế gì hay, hóa ra chỉ là khúc gỗ mục mạo nhận rường cột, giả làm cao thủ."
Nhan Thời Tự búng tay một cái vào cấm chế, hỏi: "Hai vị có biết nguồn gốc sức mạnh của phù lục bắt nguồn từ đâu không?"
Tên áo đen cao nói: "Đương nhiên là do người vẽ phù câu thông với thiên địa chi lực, rót vào trong đó."
Nhan Thời Tự chắp tay đứng thẳng, thản nhiên nói: "Thế nên, vẫn chưa hiểu sao?"
Hạ Tư Tề và tên áo đen lùn ngơ ngác, tên áo đen cao kinh nghi bất định: "Câu này có ý gì..."
"Phù lục dẫu mạnh đến đâu, cũng chẳng qua chỉ là cội cây không gốc, bèo trôi nước chảy, sức mạnh thế nào rồi cũng có lúc cạn kiệt." Nhan Thời Tự nhìn tờ bùa giấy vàng dán ở nơi cao, "Tiêu hao sạch sức mạnh của nó, vấn đề tự khắc sẽ được giải quyết."
Y thừa hiểu sức mạnh siêu phàm thế giới này có lý để dựa vào, có vết tích để lần theo, chứ không phải thần tiên pháp thuật vô lý.
Dù không hiểu phù lục, nhưng y hiểu định luật bảo toàn năng lượng mà.
Pháp thuật có huyền ảo đến đâu, năng lượng ẩn chứa bên trong cũng không thể vô cùng tận, nó có cắm dây sạc đâu cơ chứ.
"Hóa ra lại là đạo lý này." Tên áo đen cao chợt vỡ lẽ, thông suốt cõi lòng.
Đạo lý tuy giản đơn, nhưng muốn ngộ thấu lại khó.
"Nhưng đây dẫu sao cũng do Vân Mặc Chân Nhân vẽ nên, dựa vào chút sức mọn của bọn ta, thực sự phá nổi sao?" Hạ Tư Tề không mấy tự tin.
"Phù lục ở đây, chẳng qua chỉ là một cánh cửa." Nhan Thời Tự dang rộng hai tay, hết sức đẩy mạnh bức bình phong:
"Hơn nữa không biết dán ở đây bao lâu rồi, còn lại bao nhiêu sức mạnh khó mà nói trước. Có phá được hay không, thử qua khắc biết."
Dưới lớp áo rộng thùng thình, cơ bắp bất ngờ phồng lên, từng khối cuồn cuộn.
Hạ Tư Tề không nói thêm gì nữa, đứng bên cạnh phụ lực, cùng nhau đẩy bức bình phong.
Tên áo đen lùn nhìn sang tên cao, ánh mắt lộ vẻ hung quang.
Đây là cơ hội đánh lén tuyệt vời.
Tên áo đen cao khẽ lắc đầu, bước lên hai bước, sóng vai cùng Nhan Thời Tự đẩy bức bình phong.
Bốn người tựa như con rận cậy sức lắc cây, tấm ván gỗ dưới chân phát ra tiếng "kẽo kẹt" chịu đựng không thấu, dưới sự kiểm soát của bốn người, rốt cuộc vẫn không bị hư hỏng.
Cứ thế qua một khắc đồng hồ, cho dù võ giả Nhân cảnh có sức mạnh như trâu cũng mệt mỏi không nhẹ, sắc mặt dưới lớp mặt nạ đỏ bừng, gân xanh nổi cuồn cuộn.
Lại qua một khắc đồng hồ, Hạ Tư Tề không ngừng thở dốc cảm nhận bức tường cứng nhắc đã trở nên mềm mại, hai lòng bàn tay tựa như lún vào bùn nhão, tức thì mừng rỡ nói:
"Sức mạnh của phù lục suy yếu rồi."
Hai tên áo đen phấn chấn tăng thêm lực đạo, dưới sự hợp sức của bốn người, bức bình phong cuối cùng cũng sụp đổ, cuốn lên một cơn gió thoảng trong phòng.
Bốn người vô thanh vô thức thở phào nhẹ nhõm, giãn cách nhau mấy bước, thở hổn hển, hai tay co giật.
Nghỉ ngơi vài phút sau, tên áo đen lùn vội vàng nói: "Đi lên."
Nói đoạn, giành bước lên bậc thềm trước, nóng lòng muốn hái quả ngọt.
Hạ Tư Tề giật mình, vội vàng đuổi theo.
Vừa bước lên mấy bậc thang, tấm ván dưới chân bỗng lún xuống một nấc, trong thân tường truyền ra tiếng ăn khớp của trục bánh xe cơ quan, giây tiếp theo, hai bên tường bắn ra những mũi tên màu vàng sậm.
Cầu thang quá hẹp, thiếu không gian xoay xở né tránh.
Trong lúc vội vàng, Hạ Tư Tề miễn cưỡng nghiêng đầu né được mũi tên lạnh bắn thẳng vào tai trái, nhưng đã không thể né được một mũi tên sắc bén khác nhằm thẳng vào eo phải.
"Keng!"
Thời khắc nguy cấp, một cây kim thép từ phía sau bắn tới, đánh lệch quỹ đạo của mũi tên.
Màn đột ngột xảy ra khiến tên áo đen lùn sợ đến cứng đờ tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Hạ Tư Tề tuôn ra một thân mồ hôi lạnh: "Trong tường có cơ quan... sao hắn lại không sao?"
Nhan Thời Tự liếc nhìn hai bức tường tương ứng với các bậc thang số lẻ, khảm chìm những lỗ tên đen kịt, nói:
"Trong tường có cơ quan, tránh các bậc thang số lẻ đi, bước số chẵn."
Tính tình tên áo đen lùn nóng vội, bước gộp hai thành một, vừa khéo giẫm trúng số chẵn.
Hạ Tư Tề còn sốt ruột hơn, trực tiếp bước ba bậc, một cước đạp thẳng vào quỷ môn quan.
Tên áo đen cao liếc nhìn Nhan Thời Tự, không nói gì.
Bốn người giẫm lên các bậc thang số chẵn, đặt chân đến tầng hai.
Nhan Thời Tự lại lấy hỏaết tử thổi sáng lên, giơ cao, vầng sáng mờ ảo không chiếu sáng nổi không gian rộng rãi, nhưng mọi người đều là cường giả Nhân cảnh, thị lực vượt trội hơn người thường, miễn cưỡng nhìn rõ cảnh vật cách đó mười bước.
Từng dãy giá gỗ trưng bày, các món đồ trên giá vô cùng phong phú: Lệnh bài đúc bằng đồng, ngọc ấn, kiếm gỗ đào, phất trần đen, điển tịch không rõ là gì, thụy thú bằng đồng được chạm khắc trận văn, gương đồng, xương thú khắc minh văn...
Xa hơn nữa thì không nhìn rõ nổi nữa.
"Bảo bối, toàn là bảo bối..." Tên áo đen lùn lẩm bẩm tự nói.
"Đông đảo đều là pháp khí, tiện tay lấy ra một món, cũng đủ để bọn ta vượt cấp giết địch." Ánh mắt tên áo đen cao nóng rực.
Đây là nền móng tích lũy của toàn bộ Sùng Chân Phái ở Đông Đô.
Pháp khí là gì? Nhan Thời Tự không hiểu, đã chạm đến điểm mù kiến thức của y rồi.
May là Hạ Tư Tề bên cạnh bổ sung: "Nghe nói cao thủ Địa cảnh Đạo môn mới luyện chế nổi pháp khí, số lượng thế mà lại nhiều thế này."
Pháp khí là trang bị của cường giả Địa cảnh sao? Nếu có thể trộm được một món mang ra ngoài, họ Dương kia nhìn thấy ta cũng phải quỳ xuống hát bài chinh phục đấy chứ! Nhan Thời Tự nhướng mày.
Dẫu trong lòng rực lửa, nhưng chẳng ai dám động đậy.
Bởi vì ai nấy đều nhìn thấy trên các cột trụ khắc đầy phù văn, xà nhà lại càng dán kín phù giấy vàng.
Nơi này là chốn tàng bảo, cũng là nơi đại hung.
Bốn tên võ giả Nhân cảnh, gặp phải đội kỵ binh nhẹ năm mươi người cũng có thể kịch chiến một phen, lúc này lại co rúm ở cửa cầu thang hẹp không dám nhúc nhích.
Tên áo đen cao đè nén lòng tham đáy lòng, thu hồi ánh mắt, trầm giọng nói:
"Chưa thấy nhật quỹ của Minh Tông, chắc là không nằm ở khu vực gần cầu thang, chúng ta phải vào trận thám hiểm."
Hắn nhìn sang Nhan Thời Tự, "Có nhận ra trận pháp này không?"
Theo bản năng, Hạ Tư Tề và tên áo đen lùn cũng nhìn sang, chờ đợi Nhan Thời Tự giải thích.
Làm sao ta biết được, ta có hiểu trận pháp đâu cơ chứ... Nhan Thời Tự ngoài mặt điềm tĩnh, mượn ánh sáng của hỏaết tử, đánh giá các phù văn trên cột trụ.
Phù văn bao gồm một lượng lớn các đường ngang song song dài ngắn khác nhau, ký hiệu hình nòng nọc, các chữ số từ một đến chín cùng những đường cong tựa nét bôi vẽ.
Trông chúng có vẻ hỗn độn, nhưng lại ẩn chứa quy luật và trật tự nào đó.
Tựa như mã code của chương trình.
Có những phù văn Nhan Thời Tự nhận ra, chính là nội dung trong "Quái Thư" và "Độn Giáp" mà Cố Hàm Chương đã dạy ngày hôm nay.
"Nhìn lâu thế rồi, nhìn ra được gì chưa?" Tên áo đen cao hỏi.
Nhan Thời Tự trầm mặc không nói.
Tên áo đen cao chỉ vào cột trụ, nói: "Ta ngược lại là nhìn ra được chút manh mối."
Ba người Nhan Thời Tự đồng loạt nhìn về phía cột trụ.
Đoản kiếm từ trong tay áo tên áo đen trượt ra, tựa con độc xà đâm thẳng về phía ngực Nhan Thời Tự, cười lạnh nói:
"Nhìn ra ngươi chỉ là thứ thùng rỗng kêu to, còn muốn giả vờ làm cao nhân đến khi nào!"
Cú đâm này nhanh như chớp, Hạ Tư Tề và tên áo đen lùn ở bên cạnh đều không phản ứng kịp.
"Không nhận ra ta sao? Nhưng ta nhận ra ngươi đấy, lại càng nhận ra cái tay áo của..."
Nhan Thời Tự không tránh không né, giơ tay tóm chặt cổ tay đối phương. Mũi đoản kiếm cách lồng ngực chỉ nửa tấc, tuyệt không thể tiến thêm mảy may.
Giọng nói của tên áo đen cao đột ngột ngừng bặt.