Trái cây đen như mực bay một vòng rồi lại bay trở về trong tay Phong Phi Vân. Nó chỉ lớn như quả đào đen, đầy người đều là mũi nhọn .
Phong Phi Vân lại lần nữa ném trái cây này đi ra xa. Nó đánh vào trên
trán Du Tử Lâm, lập tức làm cho trán của hắn bị nện đến máu me nhầy
nhụa, sọ đều thiếu chút nữa bị nện nứt ra.
- Chết tiệt, đây là ám khí gì ?
Du Tử Lâm vội vàng xuất ra Thập Phẩm Linh Khí "Thái Cực Bát Quái Ấn" để
bảo vệ bản thân. Hắn sợ bị ám khí Phong Phi Vân lại tập kích lần nữa.
- Rầm.
Nhưng mà Thái Cực Bát Quái Ấn lại căn bản không phòng ngự nổi trước trái cây đen như mực này. Đan điền của hắn bị đánh một cái, cả thân thể đều
chấn động.
Oa.
Trong miệng phun ra một ngụm máu tươi .
- Phong Phi Vân, có giỏi thì đường đường chính chính đánh một trận với
ta. Dùng Thạch Đầu công kích thì coi là anh hùng hảo hán cái gì ?
Du Tử Lâm tức đến muốn thổ huyết. Vốn chính mình mang theo Đạo Khí vô