- Này! Cứu người thì cứu đến cùng đi !
Phong Phi Vân đứng lên từ trên mặt đất, bàn tay chống trên một cây đại thụ, bật thốt lên gọi với theo hai nữ nhân kia.
Xe đẩy bằng gỗ ngừng lại!
Nữ nhân tỉ tỉ kia đương nhiên xoay người lại, lộ ra một mảng eo lưng trắng tinh sáng bóng, vui vẻ hỏi:
- Ngươi không muốn chết ?
- Không muốn chết nữa, nghe xong những lời cô nương nói, ta hoàn toàn tỉnh ngộ.
Phong Phi Vân đáp.
- Bồ Tát nói, cứu một mạng người, chính là đang tích đức cho kiếp sau !
Phong Phi Vân liên tục gật đầu, đáp:
- Đúng vậy, đúng vậy! Bồ Tát nói quá đúng! Ta hiện tại chỉ nghĩ ăn một
miếng cơm, chỉ nghĩ sống sót thật tốt. Ta tin tưởng nữ Bồ Tát ngươi sẽ
không thấy chết mà không cứu.
Quý Tiểu Nô nhíu mày, hiển nhiên có thành kiến rất sâu đối với Phong Phi Vân. Nàng không muốn tiểu tặc này lừa gạt tỉ tỉ, vì vậy nói:
- Tỉ tỉ, tiểu tử này lấm la lấm lét, không rõ lai lịch, nói không chừng
chính là một cường đạo Hoàng Phong Lĩnh, cố ý giả trang thành dáng vẻ
như vậy, muốn nhân cơ hội trà trộn vào trấn Thanh Phong. Hoàng Phong đạo tặc hiện tại khá là hung hăng ngang ngược, chuyên ra tay đối với nữ
nhân xinh đẹp. Nghe trưởng trấn gia gia nói, một vị nữ đệ tử Tam Huyền