Huyết Giao khinh thường nói:
- Nói thật là nếu không phải ta sơ sẩy thì đã không bị nó tổn thương. Nếu ta nghiêm túc, một móng vuốt có thể đập chết hai con.
Phong Phi Vân nhìn Huyết Giao:
- Ngươi đi dụ nó ra.
Huyết Giao chỉ vào mình:
- Ai? Ta?
Phong Phi Vân gật đầu.
Huyết Giao biến sắc mặt nói:
- Ui da, bụng của ta, má ơi, lại đau rồi, chắc tại đêm qua ngủ bị cảm lạnh. Ui da!
Phong Phi Vân nói:
- Ngươi không dám đi?
Huyết Giao ôm bụng:
- Ai bảo ta không dám? Ta bị đau bụng thật, ui ui.
Thánh thực quả nói:
- Chúng ta đừng ép Huyết Giao thúc thúc, ta thấy hôm qua thúc thúc bị đánh sợ rồi. Hay để ta dụ tên to con đó ra?
- Cái gì? Bản vương mà bị con cá chạch đất kia đánh sợ? Tiểu tử, ta cảnh cáo ngươi đừng nói lung tung! Đi thì đi, các ngươi nhìn kỹ đây, xem ta
hôm nay dạy cho nó bài học!
Huyết Giao quyết tâm biến hình bản thể thành con giao đỏ khổng lồ bay lên trên sa mạc.
Huyết Giao rống to đinh tai nhứ óc:
- Cá chạch đất, lăn ra cho ta, bản vương muốn đấu đơn với ngươi!
Dưới đất vọng lên tiếng rống rung trời lấn át giọng Huyết Giao:
- Grao!
Khí lạnh dày đặc như thể một thái cổ am thần thức tỉnh.
Mao Ô Quy sợ hãi dựng đứng lông tơ, nhanh chóng trốn về:
- Trời, chắc chắn chỗ này phong ấn một con quái vật ghê gớm, nếu không
phải trong Đồng Lô sơn ức chế tu vi, áp chế tu vi của nó dưới Vũ Hóa thì khí thế của quái vật này sẽ khủng khiếp đến cỡ nào?
Phong Phi Vân, Tây Môn Xuy Tiêu cảm giác áp lực lớn lao, đã hiểu tại sao Huyết Giao bị đánh bầm dập.
Mặt đất rung rinh, khí lạnh toát ra ngoài, thanh âm khàn đục vang lên, khí thế khiếp hồn người:
- Ngày hôm qua ngươi đã bị ta đánh bại còn dám đến khiêu khích?
Huyết Giao rất thích sĩ diện, không chịu thua:
- Ngày hôm qua, ngày hôm qua . . . a, hôm qua là ca của ta. Ca ca của ta tên Thứ Giao Vương, ta tên Nhữ Giao Vương.
Thanh âm dưới lòng đất càng trầm:
- Hừ! Thì ra ca của ngươi tên đậu bức.
Huyết Giao bất mãn nói:
- Này, phát âm chính xác chút. Đọc theo ta: Thứ - Giao - Vương, không
phải đậu - Bức. Xem ra lão huynh bị nhốt ở đây lâu nên nói ngọng.
Ầm!
Một móng vuốt to bay khỏi mặt đất, cát vàng mấy ngàn dặm di chuyển tụ
thành vòng xoáy to. Cát vàng đầy trời, cuồng phong rít gào.
Lòng đất vang tiếng xích sắt di chuyển.
Móng vuốt vỗ Huyết Giao té dưới đất, vảy rụng đầy, người đẫm máu.
Lực lượng móng vuốt quá lớn, chỉ đơn thaunà sức mạnh, không dùng thuật pháp thần thông, thân thể yêu vương không đối kháng lại.
Móng vuốt định ra tay nữa nhưng bị các sợi xích giam cầm kéo xuống lòng đất.
Huyết Giao chật vật trốn về.
- Để ta nhìn xem nó có lai lịch gì!
Phong Phi Vân triệu hoán Thiên Tủy Binh Đàm ra biến thành trường mâu, tự mình đi khiêu chiến.
Huyết Giao chặn đường Phong Phi Vân, nói:
- Cho ta mượn thần binh của ngươi, mới rồi ta thua nó vì không có binh khí tiện tay.
Phong Phi Vân thấy Huyết Giao cố chấp, đồng ý cho nó mượn Thiên Tủy Binh Đàm.
Huyết Giao cầm Thiên Tủy Binh Đàm lại bay lên trên không trung sa mạch
khiêu chiến, nói năng bỗ bã chọc giận đối phương. Có vẻ Huyết Giao giận