Phong Phi Vân chiếu ánh sáng long châu lên trên, ánh sáng sắc bén phá
tan lớp đất chiếu thẳng lên trời, lao ra tầng mây, bay vào trời sao, đâm thủng một tinh cầu vực ngoại.
Tinh cầu bị lực lượng đánh nát một nửa, chảy dung nham đỏ thẫm trong trời sao, chiếu đỏ hắc ám Xung quanh.
- Mắt ma long mạnh quá, uy lực thật kinh khủng. Không uổng là mắt của một trong mấy ma đầu khủng bố nhất thiên hạ.
Phong Phi Vân nâng mắt ma long, cánh tay phát ra phật quang lấp lánh
không ngừng tịnh hóa con mắt rồng, cũng luyện hóa nó. Phong Phi Vân định tế luyện mắt rồng thành chiến bảo của mình.
Mao Ô Quy, Huyết Giao, Tây Môn Xuy Tiêu còn bị chặn bên ngoài cánh cửa, không tìm được cách vào trong.
- Các ngươi lui ra đi, để ta thử.
Phong Phi Vân nâng mắt ma long, ánh sáng xanh biếc bắn ra từ mắt rồng đánh vào cửa đen.
Ánh sáng mắt ma long đánh vào cánh cửa đen nở rộ thần quang rực rỡ, sóng năng lượng khuếch tán.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Đồng Lô sơn lại lung lay, dung nham tuôn trào từ lòng đất.
Cánh cửa sắt đen lù lù bất động, lực lượng mắt ma long cũng không thể mở ra.
Một cánh cửa.
Một cánh cửa không thể mở.
Phong Phi Vân đáp xuống, nhìn chằm chằm cánh cửa.
Trên cánh cửa đen khắc một số chữ xa xưa, nét chữ rất nhỏ, vị trí một
bàn tay chen chúc mười vạn con chữ. Nếu nhìn kỹ càng sẽ làm người ta
choáng váng.
Phong Phi Vân không công kích lần thứ hai, sợ đánh sập chỗ này:
- Cửa này cứng còn hơn quy môn trong cửa quỷ môn thứ nhất.
Mao Ô Quy nhìn mắt đại ma long trong tay Phong Phi Vân:
- Ngươi . . . Ngươi lấy con mắt của đại ma long?
Phong Phi Vân hỏi ngược lại:
- Tại sao không lấy đi?
Mao Ô Quy sốt ruột giậm chân:
- Nếu đại ma long sớm thoát khốn thì không chừng đã phục hồi đến đỉnh
cao. Ngươi đánh bại mắt đại ma long là được rồi, còn dám luyện hóa mắt