Huyết Giao cười phá lên:
- Quy gia mà cũng có lúc bị người đánh lén?
Mao Ô Quy nói:
- Đi ở bờ sông sao có thể không ướt giày?
Tiểu Linh tiên giới từng là vùng đất các thánh luận đạo, vượt trên chúng sinh, thánh địa vô thượng thật sự. Dù Tiểu Linh tiên giới đã tan vỡ thì vẫn thần thánh cường đại, sinh ra chủng tộc cũng rất lợi hại. Nếu không thì thế giới kia sớm bị tu sĩ Tây Ngưu Hạ Châu cướp lấy.
Mao Ô Quy lật thuyền trong mương tại Tiểu Linh tiên giới, nó thật xui xẻo.
Phong Phi Vân nhìn mai rùa trên lưng Mao Ô Quy:
- Ta cảm thấy mai rùa của ngươi bất phàm, bên dưới rỉ sét dày chứa bí mật gì đó.
Mao Ô Quy nói thật:
- Ta cũng thấy nó không tầm thường, nhưng dấu rỉ sét không giống thời
gian chồng chất mà là loại thánh tài cổ xưa nào đó chuyên môn bao bọc
mai rùa. Trừ phi là thánh linh 659x, nếu không khó mà cạo rỉ sét xuống
được.
Mao Ô Quy từng dùng mai rùa chứa máu thánh linh, ngay cả máu thánh linh cũng không thể hòa tan rỉ sét.
- Vậy chờ sau này tính.
Phong Phi Vân liếc Mao Ô Quy, bình tĩnh nói:
- Ngươi có nghe nói về diệt thế thần bia không?
Mao Ô Quy giật mình kêu lên:
- Đó là hung binh số một thái cổ, ngươi hỏi làm chi?
Phong Phi Vân lấy hòn đá nhỏ ra:
- Ta được một khối nhỏ diệt thế thần thạch.
- Cái gì?
Mao Ô Quy sợ hãi đuôi dựng đứng, liếc qua diệt thế thần thạch, trong đầu nó hiện ra cảnh tượng diệt thế đủ lại. Toàn thân Mao Ô Quy lạnh lẽo, nó vội thụt lùi mấy bước.
Huyết Giao, Mao Thành Thật cũng thấy sợ, bản năng thụt lùi.
Tuy chỉ là một hòn đá nhỏ nhưng vô cùng tà hồ, nếu Phong Phi Vân không
có mười vạn tám ngàn ý chí thánh linh trong người, lại có một giọt tinh
huyết đại thánh thì hắn không dám cầm diệt thế thần thạch lâu.
Phong Phi Vân không biết thành chủ thứ bốn Hỗn Độn thành làm sao khắc