- Rầm!
Một đạo khí lạnh từ đámmây đen trên màn trời phóng xuống. Nó liền làm
đông lạnh mũi tên màu xanh kia thành khối băng, sau đó vỡ vụn ra. Khí
lạnh tịnh không hề biến mất, trực tiếp giáng xuống. Nó kết thành một
tầng băng cứng hơi mỏng trên người Quý Tâm Nô, đóng băng nàng vào bên
trong.
Cả một vùng lớn núi non trùng điệp đều bị khí lạnh bao trùm, phủ kín một tầng sương trắng, thật giống như mùa đông khắc nghiệt trong núi, tràn
đầy tuyết đọng nơi nơi.
Cái hồ lớn kia bị đóng băng biến thành màu trắng xóa, khiến cho Vương Ốc Sơn đen sì đều ánh lên một tia ánh sáng.
- Lực lượng thực cường đại, đây là một vị thần sao?
Phong Phi Vân hỏi.
- Hắn không phải thần, hắn là Dị Hình Dị, chính là một trong Dương Giới Tam Dị. Hắn là tà ma, hắn là ma quỷ.
Quý Tiểu Nô tránh ra từ trong tay Phong Phi Vân, rơi ở trên mặt đất, sau đó chạy về hướng phía sau.
Lúc này trên mặt nàng không có một chút vẻ sợ hãi nào nữa, thật giống như muốn đi liều mạng cùng Sát Hành Vân.
- Ngươi định làm chi, ngươi điên rồi!
Phong Phi Vân đuổi theo, đè bả vai của nàng xuống.
Quý Tiểu Nô trực tiếp hất bay Phong Phi Vân đi ra ngoài, lạnh lùng chỉ vào hắn mà nói:
- Bắt đầu từ bây giờ ngươi cút cho ta, xa được tới đâu thì chạy xa tới