Chẳng lẽ chính mình đã đoán sai?
Ánh mắt Phong Phi Vân nhìn chăm chú thật lâu màu trắng trên lưng Ô Quy
kia. Ô Quy cũng nhìn chăm chú hắn, một người một rùa bốn mắt nhìn nhau,
đều cơ hồ hoàn toàn yên lặng.
Sau một hồi thật lâu, Phong Phi Vân mới mắng to:
- Tại sao lại có khả năng quái dị như vậy. Tại sao lại là Ô Quy có màu trắng?
- Đi mà hỏi muội muội nhà ngươi a! Ngươi tự mình nhấc cái mai rùa của
lão phu lên, vậy đương nhiên liền biến thành màu trắng chứ sao!
Con Ô Quy kia cũng là càng tức giận hơn, hắn dài cái miệng, không ngờ lại hộc ra tiếng người già nua.
Một con Ô Quy biết nói tiếng người ?
Mai rùa lại là chuyện đáng để ý đến như thế sao? Phong Phi Vân đưa mắt
nhìn về hướng cái chuông sắt rỉ sét loang lổ kia mà nhìn lại lần nữa,
rồi hỏi với vẻ có hơi sững sờ:
- Kia là mai rùa của ngươi?
- Mai rùa luyện mãi thành thép, ngàn năm bất diệt!
Tốc độ của con Ô Quy nhỏ này cũng không chậm chút nào. Bởi vì bốn cái