Phong Đại Ngưu bịt mặt vẫn
dựa vào cây thương to bằng bàn tay thân cây, nhìn chăm chú Tử Tướng càng ngày càng gần kia, vui vẻ hỏi không sợ sệt:
- Tiểu tử, ngươi muốn làm chi?
- Cạc cạc, ngươi thử nói ta muốn làm chuyện gì?
Tử Tướng nở nụ cười, trên người trào ra sương đen vô tận, biến ảo thành hình thái một cây Thương Long, rất dọa người.
- Trong địa giới Hoàng Phong Lĩnh chúng ta lại đi cướp đoạt kiếm chác, đây là hành vi không đạo đức, không chuyên nghiệp a!
Phong Đại Ngưu này hiển nhiên là bị hắc vụ trên người Tử Tướng làm cho kinh sợ, giọng điệu nói chuyện đều trở nên mềm nhũn, bắt đầu nói về vấn đề tác phong sinh hoạt,đạo đức và hành vi nghề nghiệp.
Tử Tướng sao lại dong dài cùng hắn như vậy, đại đao đen sì nặng ngàn cân giương lên, tựa như một con Hắc Long ngẩng đầu, làm xuất hiện ra một
bóng đen thật lớn.
- Răng rắc!
Âm thanh một tiếng áo giáp vỡ vụn.
- Rầm!
Một tiếng vang thật lớn.
- Ôi!
Một tiếng kêu rên!
Vị Tử Tướng này trực tiếp bay ngược trở về, áo giáp ngực màu đen bị
người ta nện một quyền vỡ ra. Xương sườn đều gãy ba chiếc, trong miệng
phun ra một ngụm tiên huyết. Hắn đột nhiên đập thẳng vào trên vách đá,
nện vỡ những tảng đã lớn, sau đó mềm nhũn ngã ở trên mặt đất, quỳ một