Đích thực liều chết đánh một trận, Phong Đại Ngưu tự biết bại nhiều hơn thắng thiếu. Nhưng mà chuyện do người làm, cho dù chết dưới kiếm của nàng thì cũng nhất định phải
đánh.
- Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!
Kỷ Thương Nguyệt ra tay xuất thủ trước. Chân nhẹ nhàng bước ra một bước, thân thể nàng biến thành một đạo tàn ảnh màu đen, tốc độ quả thực nhanh đến mức khó có thể tin nổi. So sánh Phong Đại Ngưu vẫn tự cho là mình
có tốc độ đủ để kiêu ngạo thì nàng đều phải nhanh hơn gấp đôi.
Hưu!
Mặc dù vọt tới, nhưng mà chéo áo của nàng cũng không hề bay lên, la bàn
bát quái trong tay liền như một mảnh thiết ấn đè ép xuống. Trong la bàn
không biết hấp thu bao nhiêu lực lượng từ các vì tinh tú, giờ phút này
hoàn toàn bùng phát dữ dội, đè ép tới nhật nguyệt tối sầm trên đỉnh đầu