Nếu không phải hiện tại linh khí trong đan điền nàng vô phương tụ tập, nàng thật muốn băm kẻ mới vừa mở miệng thành thịt vụn.
- Các huynh đệ, bình tĩnh, bình tĩnh, băng sơn mỹ nhân này là tuyệt đối
không chạy thoát được đâu. Còn về phần trình tự trước sau, lúc trước
không phải đã điểm số sao? Khụ khụ, ta chính là báo danh đệ nhị.
Nhị đương gia ngại ngùng ho khan hai tiếng, sau đó ánh mắt quét một vòng ở chung quanh mà đứng lên, hỏi:
- Là vị huynh đệ nào phát hiện mỹ nhân tuyệt sắc như thế, đã phóng ra Xuyên Vân Tiễn?
- Ta!
Phong Đại Ngưu quát to một tiếng, sau đó cố gắng chạy tới.
Trải qua một đoạn thời gian vừa rồi, trong đan điền của Phong Đại Ngưu
đã khôi phục một bộ phận linh khí, đã có được năng lực đi lại.
Phong Đại Ngưu chạy tới, liếc mắt nhìn Kỷ Thương Nguyệt, sau đó cười to bảo:
- Nhị đương gia, là ta, Phong Đại Ngưu!
- Ngươi là...
Nhị đương gia hiển nhiên là chưa từng nghe qua cái tên Phong Đại Ngưu
này. Nói giỡn, đạo tặc Hoàng Phong Lĩnh có chừng hơn ba ngàn tên, hơn
nữa mỗi ngày đều có người đến đây gia nhập vào, Nhị đương gia làm sao có thể nhận biết được mỗi người. Nhưng mà lúc này làm sao có thể nói ra