- Tôn gia gia, gia gia...
Quý Tiểu Nô từ rất xa nhìn dáng vẻ bi thương của Tôn lão đầu, trong đôi mắt kìm lòng không đậu rơi xuống những giọt nước mắt mà kêu lên xé ruột xé gan
- Kỷ Phong Lãnh, ngươi là kẻ giậu đổ bìm leo, không chết tử tế được.
Nha đầu kia mặc dù bị nhốt trong lồng sắt, nhưng mà không để ý nỗi đau
đớn từ những sợi xích sắt trên người, cứ thế lớn tiếng quát.
- Nha đầu...
Tôn lão đầu quay ánh mắt lại đây nhìn Quý gia tỷ muội. Một người bị
quấn giữa mớ xích sắt, đầy người đều là xích sắt. Một người bị phong bế
không thể nhúc nhích trong tầng băng. Đôi mắt già nua của lão càng tỏ ra u ám như muốn rơi lệ, nhưng mà không cách nào rơi ra được một giọt nước mắt
- Gia gia... Không thể lại bảo vệ các ngươi!
Âm thanh có hơi nức nở!
Tôn lão đầu kín đáo hướng về Quý Tâm Nô mà nhìn một lần cuối cùng. Cái
liếc mắt nhìn lướt qua này rất nhiều người đều không hề phát hiện ra
được, nhưng mà Phong Phi Vân lại chú ý tới. Một người sắp chết nhìn lại