"Gâu Gâu! " Một con chó ghẻ
lẻ loi trơ trọi ngồi xổm trên đường dài, lộ ra thập phần không có tinh
thần, ánh nắng nơi chân trời chiếu khiến cái bóng của nó kéo ra rất dài.
Trời thu sắp đến rồi, gió thổi qua, cây ngô đồng ở đầu trấn cũng bắt đầu rơi xuống từng mảnh lá vàng.
- Đi!
Phong Phi Vân quay người lại bay đến trên lưng đại trùng lân, đứng trên cái đầu lâu cực lớn như lão hổ của nó.
Quý gia tỷ muội tựa hồ cũng cảm nhận được hào khí áp lực, thật sự quá
quỷ dị, mà ngay cả Quý Tiểu Nô gần đây thích đối nghịch với Phong Phi
Vân giờ phút này cũng trầm mặc không nói gì.
Đại trùng lân tiếp tục bay về trước, lại gặp vài toà thị trấn nhỏ, cũng là mọi người đều đã rời đi, tĩnh mịch đến đáng sợ, mà ngay cả thanh âm
của động vật và chim chóc cũng không có.
Trời, càng ngày càng tối đi.
Oanh!
Ngay khi Phong Phi Vân định quay về thì chợt trong một tòa Ô Sơn ở phía