Thích Dạ Lai lên tiếng, liền từ trên trời cao rơi xuống, không hề nhìn đến các học viên khác trong
cốc, trong mắt hắn, những học viên này cũng chỉ là con sâu cái kiến
thôi.
Cũng quả thật có rất nhiều tu sĩ đều bị khí tức vô tình tản ra từ trên
người Thích Dạ Lai đè đến mức không ngẩng đầu lên đường, cả đám đều sợ
hãi rụt rè lui về phía sau, trong lòng có một cổ tự ti, tư ti theo bản
năng khi đứng trước mặt thiên nhân nhân kiệt.
Nhưng có mấy người ngoại lệ, ví dụ như Phong Phi Vân, ví dụ như Kỷ Phong, lại ví dụ như Tiểu Tà Ma.
Ầm ầm!
Đột nhiên, đất rung núi chuyển, đại môn của Vô Lượng Tháp tự động mở ra, bên trong một mảnh đen kịt, ô quang trùng thiên, tựa như biển cát