Tiểu Tà Ma há ra miệng nhỏ nhắn, không cách nào khép lại, lão côn đồ này đang lầm bầm lầu bầu gì thế?
- Mau theo ta đi!
Lão tiều phu thấy trên bầu trời có hai đạo quang mang bay tới, sắc mặt
hơi đổi, lập tức bế Tiểu Tà Ma đặt trên vai, liền phá không mà đi, lách
mình mấy cái đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Đây mới là cướp người thật sự!
- Tên khốn này!
Lúc Thần Vương và Phù Trần Tử đuổi tới, lão tiều phu đã không còn bóng dáng.
Không bao lâu, Phong Phi Vân cuối cùng cũng mỏi mệt từ trong Vô Lượng
Tháp đi ra, vừa mới bước ra, còn chưa thấy rõ mặt trời ở hướng nào thì
bên tai đã truyền đến một trận xé gió, trong lòng thầm hô một tiếng hỏng bét, vừa muốn ra tay ngăn cản nhưng đã muộn, một tiếng trống vang lên,
trước mắt liền tối sầm, bị người một gậy gõ cho ngã xuống đất.
Trương Bá Đạo lập tức thu côn sắt to như cánh tay lại, nhếch miệng cười