Bỗng dưng, một đạo làn gió
thơm đột nhiên ập đến sau lưng Phong Phi Vân, đến thật sự quá đột ngột,
quả thực vô thanh vô tức, sau khi tiến vào phòng, Phong Phi Vân mới phát giác ra nàng.
Phong Phi Vân bỗng nhiên lướt ngang ba thước, đanhs ra một chưởng
Một đạo hồng ảnh hiện lên, một chưởng ngưng tụ vô tận sát phạt của Phong Phi Vân chỉ dính được vào một tia góc áo của nàng, nàng liền lại rơi
xuống bên tay phải Phong Phi Vân, một bàn tay như ngọc trắng nhẹ nhàng
đặt trên đầu vai Phong Phi Vân, thanh âm vũ mị, nói:
- Là ta.
- Huyết Vũ!
Phong Phi Vân thở dài một hơi.
Cô gái này dáng người cao gầy, đẫy đà xinh đẹp, băng cơ ngọc cốt, người
mặc một kiện hồng sa mỏng dính, khiến hai ngọn núi tuyết trắng ngạo nghễ kia như ẩn như hiện, tràn đầy hấp dẫn vô tận.
Khó trách tu vị cao như thế, dĩ nhiên là nàng, Yêu cơ ài danh thứ ba của Tuyệt Sắc Lâu.
- Ngươi biết đây là nơi nào không? Thật không ngờ dám xông loạn, sẽ gây ra nạn chết người đấy.
Hai con mắt vũ mị của Huyết Vũ nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào Phong Phi