- Hồng Nhan, còn chưa ngủ sao?
Phong Phi Vân nghe thấy được hương thơm trên người nàng, giống như hương vị Thất Thải Hải Đường tháng ba vậy.
- Ta. . . Ta sợ bóng tối!
Nam Cung Hồng Nhan bưng nến đỏ cắm trên đài Thanh Đồng, ngọc nhan dưới
ánh nến lộ ra càng thêm mê người, nhưng loại mê người này của nàng lại
mang theo một loại thánh khiết, khiến người căn bản không thể sinh ra
lòng khinh nhờn được.
Phong Phi Vân không cho rằng mình là một quân tử ngồi trong lòng mà vẫn
không loạn, nhưng hắn đến giờ quả thật không có bất kỳ tà niệm nào cả,
đã xem nàng như hồng nhan tri kỷ chính thức, không muốn bắt buộc nàng