- Chỉ có một mình ta sao?
Tất Ninh Suất phát hiện Phong Phi Vân không hề đi lên, vì vậy lại lui trở về.
- Tự nhiên là ngươi đi, ta ở bên ngoài canh gác cho ngươi rồi.
Phong Phi Vân ngồi xuống trên một khối đá trắng trong rừng trúc, cười nói:
- Nếu là Đạo môn song kiệt, tự nhiên phải phân công rõ ràng, vạn nhất
Linh Bảo tháp chủ đi mà quay lại, ta sẽ lập tức báo cho ngươi biết.
Con em ngươi ah! Tất Ninh Suất muốn chửi mẹ, cho dù không có Linh Bảo
tháp chủ tọa trấn, Linh Bảo Tháp cũng hung hiểm vạn phần, cao thủ nhiều
như mây, muốn từ bên trong trộm ra Ẩn Tằm Sa La, không khác gì bắt thang lên trời cả.
Nếu phân công rõ ràng, vì sao con mẹ nó ngươi không đi, ta đến canh gác?
Linh Bảo Tháp giống như một tòa Thần Sơn, hào quang vạn đạo, trên vách
đá không chút thu hút tràn đầy trận vân vặn vẹo, dù là thần thức cũng bị cắn nát.
Tất Ninh Suất tuy rằng đang mắng mẹ, nhưng vẫn tiến vào Linh Bảo Tháp,
hắn thân pháp quỷ dị, chân đạp một đôi linh kịch, giẫm qua trên trận