Võ tháp có thiên âm quanh quẩn, có đàn tranh gảy nhẹ, ca từ đau thương nói không nên lời, nhân sinh khổ ngắn, hồng nhan bạc đầu.
Phong Phi Vân ở xa xa nghe tiếng ca này cũng đau xót không gọi được tên, khiến tâm thần không kìm được sinh ra si mê, lại kìm lòng được đau
thương xuất hiện.
Ca từ này chỉ có hồng nhan mới có thể hát.
Tiếng ca còn đó, tiên âm rải rác.
Két..
Phong Phi Vân đẩy cửa ra, nhìn qua giai nhân bên trong, Nam Cung Hồng
Nhan vẫn ngồi trên giường đá như trước cầm cầm đàn tranh tử mộc trong
tay.
Phong Phi Vân bước chân rất nhẹ, không muốn quấy rầy nàng.
Mà nàng cũng đưa lưng về phía Phong Phi Vân, dường như cũng không biết
hắn đã trở về, trong ống tay áo cầm một cây đao đỏ ra, thanh đao ánh lên hào quang đỏ sậm, bàn tay nhỏ nhắn niết nhẹ lên đao, nhẹ nhàng gọt vỏ
tuyết lê.
Bá! Bá!
Tay nàng nhu nhuận mà hết sức nhỏ, ngón tay trắng như hành tây, hoàn mỹ